Chương 14

Bên trong đa phần là lá rụng và bụi đất.

Thạch Uẩn Ngọc cẩn thận gạt ra, cuối cùng nàng phát hiện một mảnh giấy dầu nhỏ bị vò nát nằm ở dưới đáy bình.

Nàng lập tức mở ra xem, bên trên dính một ít bột phấn màu vàng nhạt, giống hệt thứ mà nàng đã phát hiện trước đó.

Thạch Uẩn Ngọc nhanh chóng giấu mảnh giấy dầu vào trong tay áo.

Đúng lúc nàng chuẩn bị lặng lẽ rời đi, khóe mắt thoáng nhìn thấy trên lầu hai của thư phòng cách đó không xa, sát cửa sổ dường như có một người đang ngồi.

Người nọ mặc áo bào màu trắng tinh khôi, đang thản nhiên ngồi uống trà, mắt thấy người đó sắp quay đầu nhìn qua, Thạch Uẩn Ngọc hoảng sợ, vội vàng cúi đầu nhanh chóng rời đi.

Do khoảng cách quá xa nên nàng không nhìn thấy rõ người đó là ai.

Nàng chỉ mơ hồ cảm thấy bóng dáng đó không giống người thường… Rốt cuộc là môn khách ở trong phủ, hay là Cố Lan Đình mà nàng từng gặp vào đêm hôm đó?

Sau đó Thạch Uẩn Ngọc lại âm thầm lắc đầu, không bận tâm đến những việc vô ích này nữa.

Nàng vừa đi vừa cân nhắc xem nên làm thế nào để trình bày chứng cứ trong tay một cách thỏa đáng… Một nha đầu nhóm lửa thấp cổ bé họng như nàng, làm sao để giải thích bản thân tự dưng lại đi lục lọi đống rác, còn nhận ra một thứ vô cùng đắt đỏ là bột xạ hương?

Chỉ sợ chưa cứu được Trương trù nương thì đã tự rước họa vào thân, bị kết tội dòm ngó chuyện riêng ở trong phủ, lòng dạ khó lường.

Nàng cần phải mượn tay người khác, khiến chứng cứ này được phát hiện trong một dịp “ngẫu nhiên”.

Có lẽ có thể bắt đầu từ chính Trương bà tử, để bà ta tự làm rối loạn trận tuyến.

Thạch Uẩn Ngọc thầm tính toán ở trong lòng, đi ngang qua ngã rẽ dẫn đến Thính Vũ Viện nơi Triệu di nương ở, chỉ thấy một nha hoàn nhị đẳng ăn mặc chỉnh tề đang đi tới.

Trí nhớ của nàng rất tốt, chỉ trong nháy mắt đã nhận ra người nọ chính là Bảo Lăng thuộc viện của Triệu di nương.

Trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ, nàng cố ý thả chậm chậm bước, cúi đầu giả bộ như tâm sự nặng nề, khi lướt qua Bảo Lăng, nàng còn huých nhẹ vào vai đối phương.

"Ai da, ngươi không có mắt à!"

Bảo Lăng khó chịu quát lớn một tiếng.

"Xin lỗi, xin lỗi tỷ tỷ."

Thạch Uẩn Ngọc hoảng hốt cúi đầu xin lỗi:

"Ta, ta chỉ là trong lòng sợ quá..."

Bảo Lăng không quen biết Thạch Uẩn Ngọc, nhìn thấy chỉ là nha hoàn cấp thấp ở một viện nào đó thì lập tức trợn trắng mắt:

"Ban ngày ban mặt mà ngươi sợ cái gì?"

Sắc mặt nàng trở nên trắng bệch:

"Trương bà tử nói với ta... Không, không có gì, không có gì cả, ta đi trước đây."

Nói được nửa câu, nàng liền vội vàng chạy đi mất.

Bảo Lăng gọi hai tiếng, thấy không gọi lại được thì tức giận giậm chân một cái, sau đó bước nhanh về phía sân viện của mình.