Chương 13

Nàng cảm tạ lão lang trung, thanh toán mấy văn tiền coi như là phí khám bệnh rồi vội vàng rời khỏi y quán.

Chứng cứ đã có, nhưng bước tiếp theo phải làm thế nào đây? Trực tiếp vạch trần ư?

Thạch Uẩn Ngọc lại lần nữa đi đến hành lang gần Bích Hà Uyển, tránh ở một góc tối rồi âm thầm quan sát.

Hành lang này là con đường bắt buộc phải đi qua để đi tới mấy sân viện khác. Ban ngày người đến người đi nhiều vô kể, nếu lợi dụng lúc Xuân Hạnh rời đi trong chốc lát để ra tay thì nguy hiểm vô cùng, rất dễ bị người khác phát hiện.

Trừ khi người đó vốn thường hay xuất hiện ở quanh đây, cho dù bị người khác nhìn thấy cũng sẽ không gây ra sự nghi ngờ.

Thạch Uẩn Ngọc kiên nhẫn đợi một lúc, bỗng nàng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là Trương bà tử phụ trách quét dọn khu vực này, bà ta đang cầm chổi chậm rãi quét lá rụng trên hành lang.

Nàng nhớ lại lời Xuân Hạnh nói: Lúc vừa ra khỏi phòng bếp đã gặp Trương bà tử, hai người còn chào hỏi đôi câu…

Xem ra bà ta đã luôn theo dõi Xuân Hạnh, chỉ chờ cơ hội để xuống tay.

Hơn nữa thân phận bà ta thấp kém, sẽ không khiến cho người ta chú ý.

Thạch Uẩn Ngọc cẩn thận hồi tưởng lại, đột nhiên nhớ ra trước đây nàng đã từng nghe các bà tử làm việc ở phòng bếp nói: Hình như Trương bà tử có quan hệ họ hàng với một quản sự trong viện của Triệu di nương, thế nên mới kiếm được một công việc nhàn hạ như vậy.

Triệu di nương và Liễu di nương – người vừa mới sảy thai – xưa nay vốn không hòa thuận, chuyện này trong phủ ai cũng ngầm hiểu.

Các manh mối dường như đã được xâu chuỗi lại với nhau, nhưng Thạch Uẩn Ngọc vẫn cứ cảm thấy có gì đó không ổn.

Theo như nàng biết thì bột xạ hương ở triều đại này cực kỳ đắt đỏ. Mà một người quét dọn như Trương bà tử làm sao có thể mua nổi?

Chắc chắn sau lưng bà ta còn có người khác.

Là do Triệu di nương ghen ghét nên đã sai khiến Trương bà tử? Nhưng nàng cảm thấy, người được lợi lớn nhất từ việc Liễu di nương sảy thai, chưa hẳn đã là Triệu di nương.

Thạch Uẩn Ngọc có cảm giác mình đã biết được điều không nên biết, sau lưng nàng chợt toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Chốn hậu trạch này quá sâu, điều nàng có thể làm lúc này chính là nhanh chóng tìm được chứng cứ chỉ thẳng vào Trương bà tử, như vậy thì mới có thể cứu được Trương trù nương.

Thạch Uẩn Ngọc tiếp tục quan sát trong góc tối, chú ý thấy Trương bà tử quét xong sẽ đổ rác vào chiếc bình gốm không mấy bắt mắt bên cạnh bụi cây dưới hành lang, dường như định gom cho thật nhiều rồi mới mang đi đổ một thể.

Nàng kiên nhẫn chờ Trương bà tử rời đi, rồi mới vội vàng đi tới quan sát thật kỹ chiếc bình gốm đó.