Trong phủ có dược phòng riêng, nhưng đó là nơi phục vụ các vị chủ tử, một nha đầu nhóm lửa như nàng tất nhiên chẳng có quyền hạn gì để lui tới, càng đừng nói đến chuyện mang đống bột phấn này tới đó để hỏi.
Hơn nữa việc này cũng không nên để lộ ra ngoài, chỉ còn một cách duy nhất là ra các y quán ở bên ngoài phủ.
Thạch Uẩn Ngọc tìm cớ xin nghỉ trong chốc lát, nàng nói hôm qua làm việc mệt mỏi, đầu hơi choáng nên muốn nghỉ tạm một lúc, nói rồi còn không quên nhét một xâu tiền đồng vào tay ma ma quản sự.
Bà ta đang phiền lòng, thấy tiền liền sáng mắt, cũng không làm khó nàng mà trực tiếp đồng ý.
Thạch Uẩn Ngọc không trở về phòng mà vòng đến hậu viện vắng vẻ. Nàng đi tới bên dưới một góc tường khá thấp bình thường hay chất đống mấy món đồ linh tinh.
Tiếp đó nàng cẩn thận di dời mấy viên gạch đã lỏng lẻo.
Đó là một cái lỗ chó, vốn là để chó trong phủ ra vào, sau này con chó ấy chết, cái lỗ này cũng bị bỏ quên, chưa kịp bít lại.
Nàng nhanh chóng chui ra ngoài, phủi đi lớp bụi đất trên người, không quên đeo thêm chiếc khăn để che mặt, sau đó bước nhanh về phía con phố nằm ở ngay sau phủ đệ.
Cuối con đường này có một y quán tên là Tế An Đường, mặt tiền không lớn, ngày thường đều là dân thường đến khám bệnh bốc thuốc, người hầu trong phủ có đau đầu nhức óc cũng hay đến đây.
Trong y quán nồng nặc mùi thảo dược.
Lão lang trung ngồi ở quầy đang bắt mạch cho một nữ tử, phía sau quầy là tiểu học đồ đang lau chùi cối giã thuốc.
Thấy Thạch Uẩn Ngọc bước vào, tiểu học đồ bèn ngẩng đầu lên hỏi:
"Không biết tiểu nương tử đến là để bốc thuốc hay khám bệnh vậy ạ?"
Thạch Uẩn Ngọc lấy ra một chiếc khăn sạch, đưa qua, tỏ vẻ lo lắng nói:
"Tiểu ca, làm phiền ngươi giúp ta nhìn xem loại bột phấn này là gì, ta phát hiện ra nó ở chỗ hài tử hay chơi đùa. Ta ngửi thử thì thấy mùi hơi lạ, sợ hài tử ăn nhầm thứ không tốt."
Tiểu học đồ nhận lấy nhìn kỹ, rồi đưa lên mũi ngửi ngửi, vẫn không dám chắc, hắn ta bèn quay người đưa cho lão lang trung.
"Sư phụ, người xem thử loại bột phấn này đi ạ."
Lão lang trung nhận lấy chiếc khăn, chấm một ít bột phấn, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ rồi đưa lên mũi ngửi.
Một lúc lâu sau, lông mày ông ta lập tức nhíu lại:
"Tiểu nương tử à, thứ này có mùi tanh, vị hơi đắng, màu vàng nhạt, theo như phán đoán của lão phu, loại bột này rất có thể là bột xạ hương."
"Dược tính của bột xạ hương vô cùng mãnh liệt, có tác dụng hoạt huyết thông mạch. Thai phụ cực kỳ kiêng kỵ thứ này, nếu chẳng may ăn nhầm thì hậu quả vô cùng khó lường.”
Sắc mặt Thạch Uẩn Ngọc hơi đổi.
Quả nhiên đúng như những gì nàng đã suy nghĩ - Nhân lúc Xuân Hạnh rời đi trong chốc lát, đã có người trộn bột xạ hương vào bánh hoa đào.