Thạch Uẩn Ngọc trầm mặc rất lâu, nàng chợt nhớ lại cảnh tượng mình bị bạn bè bắt nạt hồi còn học cấp hai.
Thế là nàng chẳng nói chẳng rằng, xoay người bước ra ngoài.
Khi cả đám người cho rằng thiếu nữ mới chỉ mười mấy tuổi này chạy ra ngoài tìm một góc nào đó để khóc… Nào ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, bọn họ đã bị dội thẳng một thau nước lạnh.
Năm, sáu người cùng ngủ trên một chiếc giường lớn, không một ai may mắn thoát khỏi.
Có người muốn xông lên đánh Thạch Uẩn Ngọc nhưng lại bị nàng lấy thùng gỗ và đèn dầu nện cho rách đầu chảy máu.
Đêm đó không một ai có thể chợp mắt, ngày hôm sau tất cả đều bị phạt quỳ, đánh tay.
Thạch Uẩn Ngọc cũng không hối hận, nàng cảm thấy bọn họ không cho nàng sống yên ổn – Vậy thì ai cũng đừng mong được sống yên ổn.
Từ đó về sau, người trong bếp đều biết Thạch Uẩn Ngọc là một "kẻ hung tàn", một kẻ điên kiệm lời.
…
Thạch Uẩn Ngọc tạm thời chưa nắm được tình hình ở bên phía nội viện, nhân lúc xung quanh không có nhiều người, nàng bèn đi đến góc đựng nguyên liệu nấu ăn rồi cẩn thận xem xét từng thứ một.
Bột mì, đường, mật ong và cả những cánh hoa đào tươi vừa được đưa tới từ sáng sớm.
Nàng giả vờ thu dọn lại đống nguyên liệu rồi lén lấy vài cánh hoa đào, đưa lên mũi ngửi.
Ngoại trừ mùi thơm nhè nhẹ của hoa đào thì không còn mùi lạ nào khác.
Nàng còn cẩn thận kiểm tra chiếc giỏ tre đựng cánh hoa, đáy giỏ vô cùng sạch sẽ, hoàn toàn không hề dính bất cứ thứ dơ bẩn nào.
Không phải do nguyên liệu, vậy chỉ còn hai loại khả năng: Lúc làm bánh hoặc trong lúc vận chuyển đã xảy ra chuyện.
Trong lúc Trương trù nương làm bánh nàng vẫn luôn có mặt ở đó, tay nghề của bà ấy vô cùng thành thạo, từng bước đều làm theo đúng quy trình – hoàn toàn không có điểm nào khả nghi, lúc ấy cũng không có người khác xen vào.
Hơn nữa, các viện khác ăn bánh hoa đào đều không sao, chỉ riêng Bích Hà Uyển xảy ra chuyện.
Rõ ràng là có người muốn nhắm vào cái thai trong bụng Liễu di nương.
Với kinh nghiệm đọc truyện trạch đấu của nàng, kẻ chủ mưu rất có thể là những di nương khác ở trong phủ, hoặc thậm chí… chính là phu nhân.
Sau khi nhận được bạc, Lý ma ma không phụ sự nhờ vả của nàng, đã nói đỡ trước mặt lão gia và phu nhân.
Trong phủ tạm thời chỉ giam giữ Trương trù nương ở phòng chứa củi, chứ chưa lập tức xử lý. Nhưng ai nấy đều thần hồn nát thần tính, tránh còn không kịp, trong lòng đều hiểu rằng lần này Trương trù nương e là khó qua được kiếp nạn.
Thạch Uẩn Ngọc biết rõ từng giây từng phút lúc này đều vô cùng quý giá. Nàng không dám dò hỏi một cách công khai, chỉ có thể dựa vào sự quen thuộc với phủ đệ suốt tám năm qua, thận trọng quan sát và lắng nghe từng động tĩnh nhỏ.