Hai người khoác tay nhau về lớp, nhưng phát hiện có mấy cô gái đang ngồi nói chuyện, trông mặt rất bình thản, hoàn toàn không giống vừa chạy xong.
Một trong số đó quay đầu lại chạm mắt với Lâm Tuyết Di, nụ cười của cô ta khựng lại, giây sau lại thu ánh mắt về.
"Hình như Tôn Lôi Lôi bọn họ trốn chạy thể dục."
Trúc Vãn thì thầm với cô, Lâm Tuyết Di không quá để tâm, cô vén tóc mái lau mồ hôi, hỏi Trúc Vãn: "Cậu cũng muốn trốn à?"
Trúc Vãn thì muốn trốn thật, nhưng cô ấy nhát gan, mà cũng không dám tưởng tượng hậu quả khi bị "chị Phi" bắt được.
Tiết thể dục buổi chiều là hoạt động tự do, Lâm Tuyết Di và Trúc Vãn đi mượn vợt cầu lông.
Đánh một lúc, có mấy cô gái khác tham gia biến thành trận đấu giải trí 2 đấu 2.
Lâm Tuyết Di ban đầu còn tập trung vào trận đấu, cho đến khi tầm mắt xuất hiện một bóng hình quen thuộc.
Cậu ấy và Trương Kha ngồi ở khán đài không xa, đã cởi đồng phục, áo phông bên trong màu đen, hai chân mở rộng, khuỷu tay chống đầu gối, cứ thế tùy ý cầm chai nước khoáng.
Không biết có phải là do cô tự đa tình hay không, nhưng hướng cậu ấy đang nhìn, dường như là về phía họ.
Cậu ấy không phải đang chơi bóng rổ sao? Sao đột nhiên lại tới đây…
Lâm Tuyết Di lập tức căng thẳng, lòng bàn tay cầm vợt ướt đẫm mồ hôi.
Nửa hiệp sau, cô gần như đánh trong trạng thái dây thần kinh căng cứng.
Hầu hết sự chú ý của cô đều dồn vào cậu, luôn nhân lúc nhặt cầu liếc nhìn cậu một cách không chủ ý, nhưng phát hiện lúc nào đó Quan Khả Vi đã ngồi bên cạnh cậu.
Ba người không biết đang nói chuyện gì, Lâm Tuyết Di buồn bực thu ánh mắt về, cô vung mạnh vợt khiến quả cầu lông bay nhanh đến nỗi đối thủ không kịp phản ứng.
Tiếng chuông hết giờ vang lên, trận đấu kết thúc.
Không biết có phải vì vừa đánh cầu lông quá mạnh không, Lâm Tuyết Di cứ thấy cổ tay phải hơi đau.
Khi rửa tay, cô vô thức xoay cổ tay để giảm đau, nên không để ý thấy một bóng người đứng bên cạnh.
"Nếu cổ tay đau thì đừng cố xoay."
Tim Lâm Tuyết Di đập thình một cái, cô ngẩng mặt lên, chạm vào đôi mắt nâu đen ấy.
Thấy cô nhìn mình, cậu nhướng mày, nghiêng đầu: "Chẳng lẽ tớ đoán sai? Vừa nãy xem cậu đánh cầu thấy cậu dùng lực ở cổ tay."
Vậy là lúc nãy, cậu thực sự để ý đến mình!
Lâm Tuyết Di sắp chết đuối trong nhịp tim loạn nhịp, xung quanh có nhiều người đang chờ rửa tay, cô tắt vòi nước, đầu óc trống rỗng đi theo bước chân cậu ra ngoài.
"Cái này mà cậu cũng nhìn ra được."
Cô giả vờ bình tĩnh, chỉ thấy khóe môi cậu cong lên: "Vì trước đây tớ cũng bị thương cổ tay như vậy."
Nghe có vẻ rất có kinh nghiệm.
Lâm Tuyết Di vô thức nhìn về phía cổ tay cậu, thì ra đó là lý do mà cậu ấy dùng tay trái để viết bài sao?
Cũng là lý do mỗi lần cậu chơi bóng rổ, chơi một lúc rồi lại dừng?
Trong lòng cô có vạn câu hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi ra.
Mang theo niềm vui được nói chuyện với cậu trở về lớp, Quan Khả Vi vừa hay đi xuống bục giảng, bước chân cô gái nhẹ nhàng, khi đi ngang qua, đuôi ngựa lắc lư lướt qua má Lâm Tuyết Di.
"Đường Cận Chu, tối nay về chung không?"
Giọng nói của cô ấy vang lên, Lâm Tuyết Di nghe thấy mấy tiếng trêu chọc.
Cô về chỗ ngồi, trái tim đang sôi sục cũng đột nhiên nguội lạnh.
Cô lơ đãng lắng nghe Trúc Vãn nói chuyện, nhưng tai lại vô thức thu nhận mọi thứ liên quan đến cậu ấy.
"Lớp trưởng à, bộ tớ là vệ sĩ của cậu hả?"
Giọng cậu không cao không thấp, kéo dài nghe chẳng thiết tha, nhưng Quan Khả Vi dường như không để ý, giọng vui tươi: "Đằng nào cũng thuận đường mà."
"Thôi, mấy hôm nay tối tớ phải đi chơi bóng với Trương Kha."
Lâm Tuyết Di nghe thấy Trương Kha hình như "à" một tiếng, giọng điệu nghi vấn bỗng nhiên chuyển hướng một cách kỳ lạ, nghe như đang nghiến răng nghiến lợi, “Đúng! Chính xác! Bọn tớ phải đi chơi bóng.”
Cậu một lần nữa từ chối Quan Khả Vi, Lâm Tuyết Di nhìn cô ấy đã trở về chỗ ngồi phát hiện cô ấy không hề lộ ra một chút thất vọng hay buồn bã nào.
Cầm ly Đường Cận Chu cho cô mua, cắn ống hút cười tươi rói lắng lắng nghe bạn cùng bàn nói chuyện.
Vốn Lâm Tuyết Di đang mừng thầm vì được nói chuyện với cậu.
Nhưng giờ phút này, cảm xúc nồng nhiệt đã hóa thành sự tĩnh lặng chết chóc.
Cô ghen tị với Quan Khả Vi có thể tự nhiên nói chuyện với cậu, ghen tị họ sống cùng khu nhà, có chủ đề chung.
Còn cô và Đường Cận Chu thì sao?
Ngoài thân phận bạn cùng lớp, dường như chẳng còn gì nữa.
Chiều tan học, Trúc Vãn muốn ăn đồ nướng, Lâm Tuyết Di hơi lo mụn, nhưng từ sau khi đi khám bác sĩ về, cô cũng kiêng khem lâu rồi giờ thèm không chịu nổi.
Quán đồ nướng đông nghịt khách, nhìn quanh gần như không có chỗ, hai người đành chọn mua về.
Vì nhà Trúc Vãn ở hướng khác nên sau khi chia tay với cô ấy Lâm Tuyết Di không về thẳng nhà, mà cầm đồ nướng đến hiệu sách của dì.
Tống Anh không cho cô ăn mấy thứ này, nên thỉnh thoảng Lâm Tuyết Di đều trốn đến đây ăn vụng.
"Cháu không sợ dì mách mẹ à?"
Miêu Vân trợn mắt, Lâm Tuyết Di cười nịnh nọt: "Cháu tin dì sẽ không đâu ạ."
"Đều tại thằng anh cháu, làm hư cháu."
Lời vừa dứt, không khí đột nhiên yên lặng.
Miêu Vân lau khóe mắt đỏ hoe, thở dài.
Lâm Tuyết Di ngồi trước cửa chậm rãi ăn đồ nướng, nhưng tâm trí lại có chút lơ đãng.
Hồi nhỏ cô rất quấn chị Chiêu Chiêu và anh Lâm Chi Diên, họ dẫn cô đi chơi, lén mang đồ ăn vặt cho cô, anh trai còn hay lấy cô làm lá chắn.
Thực ra cô dám lén ăn mấy món vặt này cũng là do Lâm Chi Diên dạy.
Nếu là trước đây, Miêu Vân chắc chắn sẽ nghiêm khắc trách mắng cô.
Nhưng giờ thì không.
Không biết từ khi nào, cô không có việc gì là lại chạy đến hiệu sách của dì. Dù chị Chiêu Chiêu và anh họ đã đi xa, nơi này vẫn là bến đỗ bình yên của cô.
Ví dụ như bây giờ, nếu Tống Anh phát hiện cô ăn đồ nướng, chắc chắn sẽ bị mắng té tát, chi bằng ăn xong rồi về.
Giờ này, học sinh đến hiệu sách không nhiều.
Lâm Tuyết Di chậm rãi cắn miếng thịt bò, dưới chân không biết từ lúc nào đã có một chú mèo con háu ăn đang ngồi xổm nhìn chằm chằm. Cô nghịch ngợm đưa xiên thịt đến dụ nó, khi nó không chịu nổi muốn vồ tới thì lại thu về, vô cùng tàn nhẫn nói: "Mèo con không được ăn đồ nướng."
Mèo con kêu meo meo hai tiếng đầy ai oán, Lâm Tuyết Di cong môi, cô chống cằm, lẩm bẩm trêu nó: "Nếu cậu ấy xuất hiện, chị sẽ cho em ăn nhé?"
Xác suất Đường Cận Chu xuất hiện ở đây, cũng giống như khả năng mèo con ăn được đồ nướng cay, đều bằng không.
Cô tự giễu cười, "Thôi đừng mơ nữa, cậu ấy không thể đến đây được."
Nên cũng không thể cho bé ăn được.
Mèo con bất mãn kêu meo meo, như đang trách cô xấu tính.
Nhưng ngay giây tiếp theo, một giọng nói hơi quen thuộc từ trên đầu vọng xuống.
"Ơ, không phải lớp phó học tập của chúng ta sao?"
Lâm Tuyết Di ngẩng mặt lên, khi thấy Đường Cận Chu đứng cạnh Trương Kha, tim cô như ngừng đập.
[Lời tác giả]
Mèo con: Meo meo meo? Nói là phải giữ lời đấy! [hahaha]