Bên tai Lâm Tuyết Di ong ong, tim đập thình thịch như trống dồn.
Môi cô mấp máy, ngập ngừng hỏi: "Hôm qua... cậu không phải đã mua sữa rồi sao?"
Đường Cận Chu nhướng mày, dường như không thấy có gì không ổn: "Đã là lời cảm ơn thì đương nhiên phải tặng thứ cậu thích rồi."
"Cũng tại hôm qua tớ vội quá, chưa hỏi sở thích của cậu."
Giọng điệu của cậu ấy không có chút gì bất thường, ngoài lời cảm ơn ra không nghe ra ý tứ nào khác. Lâm Tuyết Di biết cậu ấy đối với ai cũng vậy, đều lịch sự và lễ phép như thế, cô không phải là trường hợp đặc biệt.
Nhưng cô vẫn có chút vui, sợ cậu ấy nhận ra điều gì bất thường, cô kìm chế khóe môi cong lên, cứ thế không đổi sắc mặt nói một tiếng cảm ơn.
Trên thực tế, trái tim nhỏ đã đập loạn nhịp điên cuồng, thình thịch không ngừng.
Khi người đó rời đi, Lâm Tuyết Di cảm nhận được một lực mềm mại đặt lên vai mình.
Cô chột dạ quay đầu lại, chỉ thấy Trúc Vãn vừa nãy còn đang nghịch điện thoại, nheo mắt tra hỏi: "Đột nhiên Đường Cận Chu tặng sữa chua cho cậu làm gì?"
Đúng lúc hai cô gái ngồi bàn trên cũng quay lại trò chuyện với họ, mọi người đều nhìn về phía cô. Lâm Tuyết Di sợ họ hiểu lầm, vội vàng giải thích ngắn gọn chuyện ngày hôm qua.
"Vậy cậu ấy cũng lịch sự đấy chứ."
Họ không suy nghĩ lung tung hoặc có lẽ trong tiềm thức, chẳng ai liên tưởng mối quan hệ giữa cô và Đường Cận Chu.
Trúc Vãn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cô quay đầu nhìn Đường Cận Chu phía sau, không khỏi tặc lưỡi: "Nói cậu ấy lịch sự không sai, nhưng đôi khi cũng lạnh lùng quá."
Lâm Tuyết Di biết cô ấy đang nói về điều gì, cậu ấy khi từ chối người khác thực sự không để lại chút hy vọng nào, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Cô khó có thể diễn tả được cảm xúc lúc đó của mình.
Hả hê? Vui? Hay là, thở phào nhẹ nhõm?
Thực ra, cô không có những cảm xúc đó, chỉ thấy buồn, một nỗi đắng cay đồng cảm lan tỏa trong lòng.
Cô gái kia là người dũng cảm dám bày tỏ, còn cô chỉ là kẻ nhát gan trốn trong góc tối.
Cậu ấy quá xa vời giống như mặt trời không thể chạm tới, chỉ có thể nhìn bóng lưng hoặc góc nghiêng qua đám đông. Mỗi lần đến gần đều cần dốc hết sức lực nhưng cậu vẫn luôn bước về phía trước.
Trong tiềm thức, cô cho rằng yêu thầm không khác gì thiêu thân lao vào lửa.
Vậy tại sao cậu ấy lại phải vì một con thiêu thân mà dập tắt ánh sáng rực rỡ của mình?
Nhưng rồi Lâm Tuyết Di cũng tỉnh táo lại, thứ cô thích chẳng phải chính là một Đường Cận Chu tỏa sáng hay sao?
Yêu thầm định sẵn là một bài toán không lời giải, cô mắc kẹt trong bài toán đó, mãi không tìm ra đáp án nào liên quan đến cậu.
Có lẽ không tỏ tình, không bị từ chối, cô vẫn có thể giữ lại một chút ảo tưởng cho mình.
Mơ mộng rằng chỉ cần cố gắng thêm chút, đến gần thêm chút, một ngày nào đó có thể đứng bên cạnh cậu.
Tự mình dệt nên những giấc mơ đẹp đẽ, mặc cho bản thân chìm đắm trong đó, có lẽ một ngày nào đó sẽ tỉnh lại.
Nhưng Lâm Tuyết Di thừa nhận, cô là kẻ nhát gan, ít nhất bây giờ, cô không có dũng khí cũng không muốn phá vỡ giấc mơ của mình.
Để rèn luyện sức khỏe cũng để bản thân không quá chật vật khi chạy thể dục. Lâm Tuyết Di bắt đầu dậy sớm để chạy bộ buổi sáng vào các ngày thứ bảy và chủ nhật.
Cô đeo tai nghe nghe nhạc khi chạy, do chịu ảnh hưởng từ cậu cô bắt đầu thích nghe R&B, đặc biệt là những ca sĩ cậu yêu thích.
Ban đầu, cô chạy quanh khu dân cư rồi lại đi bộ. Cho đến một ngày, không hiểu sao cô lại theo chỉ dẫn của bản đồ chạy đến bên ngoài khu nhà của cậu.
Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán cây lốm đốm, Lâm Tuyết Di cứ thế chạy bộ, vậy mà lại kiên trì được cả một tháng.
Chạy đến khu nhà của cậu mất bốn mươi phút, so với trước đây chạy hai bước đã thở dốc, bây giờ cô cũng khá nể phục bản thân mình.
Thỉnh thoảng cô nhìn thấy những chiếc xe hơi đắt tiền ra vào, trong lòng thầm đoán liệu có chiếc nào đó có cậu đang ngồi bên trong không.
Nhưng tiếc là, cô chưa từng gặp Đường Cận Chu, chỉ có một lần thấy Minh Du.
Bà dường như vừa tan làm, hạ cửa kính nói gì đó với bảo vệ khu nhà, mắt cười cong cong, chỉ là trông vẫn có vẻ mệt mỏi.
Nhờ có cô giúp nên Trúc Vãn khi chạy thể dục cũng có thể theo kịp đội hình của lớp.
Chạy xong, cô chống tay lên hông bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.
"Nói là làm kẻ vô dụng mà, sao giờ tớ lại tích cực thế này?"
Lâm Tuyết Di vô tình đã yêu cảm giác toát mồ hôi sau vận động, tay cầm áo khoác, tay kia đỡ Trúc Vãn: "Cậu không thấy sau khi vận động, mọi áp lực trên cơ thể đều được giải tỏa sao?"
Trúc Vãn lắc đầu, vẻ mặt vô cùng ngây thơ: "Tớ chỉ thấy xương cốt toàn thân sắp rã rời ra rồi."
"..."