Chương 9

“Chắc là sẽ lâu hơn một chút.”

Thiệu Cẩn Thần không gắp thức ăn nữa, đặt đũa xuống, ngước mắt nhìn anh với vẻ trầm tư.

Tô Úc cúi đầu uống một ngụm cháo, một lúc sau, nghe người kia nói: “Em hình như gầy đi một chút so với lúc tôi đi.”

Hai giờ chiều, Thiệu Cẩn Thần cầm chìa khóa xe nói muốn ra ngoài, hỏi Tô Úc có muốn đi cùng không.

Tô Úc không hề nghĩ ngợi mà đồng ý ngay, mãi đến khi xe chạy lên đường cao tốc sân bay, Tô Úc mới biết hôm nay em trai của người đàn ông về nước.

Là người thừa kế được ông cụ đích thân chỉ định, Tô Úc vẫn luôn nghĩ Thiệu Cẩn Thần là con trai duy nhất trong nhà.

Suốt một năm sau hôn nhân, anh cũng chưa từng nghe bất kỳ ai nói rằng đối phương còn có một người em trai.

Thiệu Cẩn Thần nói hôm nay gọi anh đi cùng là vì anh ta cho rằng cần phải giới thiệu anh với tất cả các thành viên trong gia đình.

Má Tô Úc nóng bừng, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nụ cười vẫn vô thức tràn ra từ khóe môi.

Lịch trình của Thiệu Cẩn Thần rất dày đặc, trên đường lái xe còn phải trả lời điện thoại của trợ lý gọi từ nước ngoài về.

Lần này anh ta chỉ đưa trợ lý thứ hai về, trợ lý chính và vài giám đốc cấp cao đều ở lại bên kia, tất cả các cuộc họp và quyết sách sau này đều cần toàn bộ đội ngũ giao tiếp từ xa để hoàn thành.

Tô Úc ban đầu tò mò, rốt cuộc có chuyện gì khẩn cấp đến mức khiến Thiệu Cẩn Thần phải bỏ dở công việc, vượt nửa vòng trái đất, bay xuyên đêm từ bên kia đại dương về?

Bây giờ đáp án đã được tiết lộ, Tô Úc nghĩ, tình cảm giữa hai anh em nhà họ Thiệu nhất định rất thân thiết.

Thiệu Cẩn Thần tính toán thời gian rất chuẩn, khi xe đến nhà ga thì người kia vừa lấy xong hành lý.

Sân bay Ninh Loan sau trận tuyết rơi trắng xóa như được phủ bạc, địa hình bằng phẳng nhìn ra xa chỉ thấy mênh mông, tuyết tan nhiệt độ lại giảm thêm hai độ, không khí lạnh cắt vào mặt như dao xẻo.

Tô Úc đứng cạnh xe, tay đút trong túi áo khoác lông vũ, vùi đầu sâu hơn vào cổ áo.

Anh định khuyên Thiệu Cẩn Thần cùng vào xe đợi, chỉ vừa thoáng lơ đễnh, đã thấy một bóng người xuyên qua đám đông phóng nhanh về phía họ, dưới ánh mắt của anh, sà vào lòng Thiệu Cẩn Thần một cách rõ ràng.

“Anh ơi, sao anh không gọi ai đó vào giúp em đẩy hành lý?”

“Lâu rồi không gặp, em nhớ anh chết đi được!”

Chàng trai kia thấp hơn Tô Úc một chút, quay lưng về phía anh, ôm chặt Thiệu Cẩn Thần không buông, như chú mèo con cọ tới cọ lui trước ngực anh ta.

Thiệu Cẩn Thần khẽ nhếch môi, xoa đầu người trong lòng, không chút che giấu sự cưng chiều trong đáy mắt.

Tô Úc chưa từng thấy anh ta cười như vậy khi nhìn một người nào khác, hơi hoảng hốt, dường như chính mình cũng đang lạc vào giấc mơ.

Người đàn ông cởi khăn quàng cổ, xoa xoa mặt em trai hỏi cậu ta có lạnh không, không đợi đối phương trả lời, chiếc khăn choàng đó đã quấn hai vòng quanh cổ người kia.

Sau đó đỡ vai cậu ta quay người, giới thiệu cậu ta với Tô Úc: “Đây là Ninh Dật.”

Tô Úc hoàn hồn, ngẩng mắt nhìn thẳng vào đối phương.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, anh đã đứng sững tại chỗ.

Cảm giác đó thật khó tả, giống như nhìn vào một chiếc gương mờ ảo qua làn hơi nước.

Dù biết rõ người trong gương không phải là mình, thậm chí cả thần thái lẫn dung mạo hai người cũng không hoàn toàn giống nhau, nhưng khi tập trung đối mặt với đôi mắt đang nhìn mình kia, luôn có những khoảnh khắc vô tình thoáng qua khiến anh cảm thấy khuôn mặt đối diện quen thuộc một cách khó hiểu.