Chương 41

Ninh Dật ngẩng đầu liếc anh một cái, Tô Úc cười nhạt, quay người lên ghế sau.

Người giúp việc trong nhà gọi điện đến, nói Chung Bội đã đặt một sợi dây chuyền ở tiệm trang sức, là để đeo trong buổi tiệc tụ họp đón Tết.

Thiệu Cẩn Thần cúp điện thoại, quay đầu xe giúp mẹ mình đi lấy.

Vì chỉ phục vụ một số khách hàng thẻ vàng, nên tiệm trang sức này mở ở khu trung tâm nhưng lại ít người biết đến.

Tô Úc vì đặc thù công việc mà từng giao thiệp với người ở đây, còn Ninh Dật thì là lần đầu tiên đến, khi nhân viên PR lấy đồ, cậu ta liền đi loanh quanh trong cửa hàng.

Tô Úc tập trung ánh mắt vào một chiếc vòng tay sapphire, viên đá quý được mài giũa rất tinh xảo, khiến anh bất giác nhìn thêm hai lần.

Thiệu Cẩn Thần cúi đầu nhìn sang, hổ khẩu siết lấy cổ tay anh như thể đang ướm thử gì đó, một lúc lâu, rồi hứng thú thì thầm bên tai anh: “Thích không? Mua tặng cậu làm quà năm mới.”

Hai ngày nay nghỉ ngơi tốt nên tinh thần sảng khoái, Tô Úc cũng có tâm trạng đùa với người khác: “Sếp Thiệu chịu chi tiền, vậy tôi phải chọn món đắt tiền mới được.”

Người đàn ông xòe lòng bàn tay ra phía trước, ra hiệu anh cứ thoải mái chọn.

Mặc dù nói vậy, nhưng Tô Úc khi chọn trang sức lại chú trọng đến sự kết hợp và sở thích hơn, không nhất thiết cứ đắt tiền là tốt nhất.

Ngón tay lướt qua tủ trưng bày, cuối cùng dừng lại ở một đôi khuy măng sét đá ngọc lục bảo đính kim cương đầy.

Người quản lý rất biết nhìn mặt mà bắt hình dong, lập tức bảo người mở tủ lấy khuy măng sét ra.

“Tô tiên sinh có mắt nhìn thật tinh tế, mẫu này là độc bản duy nhất của cửa hàng chúng tôi, nhà thiết kế phải mất ba tháng mài giũa thủ công mới tạo ra được cặp này.”

Viên đá quý toát ra ánh sáng óng ánh, lấp lánh như dầu, được gắn trên đế khiến Tô Úc bỗng không nỡ chạm vào.

Thiệu Cẩn Thần bảo người quẹt thẻ, đúng lúc này, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, giật lấy chiếc hộp đựng khuy măng sét, cầm trong tay nghịch ngợm.

“Đôi khuy măng sét này tinh xảo quá! Mua thôi mua thôi!”

Người đàn ông nhếch môi nhìn cậu ta: “Cậu có mặc áo sơ mi đâu.”

“Bây giờ không mặc thì sau này cũng sẽ mặc.” Ninh Dật không cho là đúng: “Dù có để ở nhà trưng bày cũng đẹp mà, người ta thích cái này đó.”

Nói đoạn, cậu ta khoác tay Tô Úc, cười hì hì nói: “Anh Tiểu Úc, anh là người hiểu chuyện nhất mà, nhất định sẽ nhường cho em đúng không?”

Dáng vẻ thân thiết này của Ninh Dật khác hẳn với thiếu niên đối đầu với mình trong thang máy hôm đó.

Không biết là cậu ta quá giỏi diễn xuất trước mặt Thiệu Cẩn Thần, hay là vì chấn thương thời thơ ấu khiến cậu ta bị đa nhân cách, Tô Úc suýt nữa đã bị cậu ta mê hoặc.

Chỉ là một đôi khuy măng sét, nếu là trước đây, Tô Úc nhường cũng nhường rồi.

Nhưng trải qua nhiều lần khıêυ khí©h công khai lẫn ngấm ngầm của đối phương, đặc biệt là lần này chính mình là người nhìn trúng đôi khuy măng sét này trước, đối phương lại xen ngang vào, càng giống như cố ý, Tô Úc liền không muốn nhẫn nhịn nữa.

Vì thế anh cũng nắm lấy hộp trang sức, cười nói với cậu ta: “Xin lỗi, nếu là thứ khác thì thôi, nhưng cái này là thứ tôi thật sự rất thích.”

“Rất thích, nên không thể nhường cho cậu.”

“Thế nhưng anh Tiểu Úc, thứ anh thích, em vừa hay cũng rất thích, vậy thì phải làm sao bây giờ?”