Chương 4

Đi cùng với Trần Tề Nghiêu, người bạn thân kiêm đối tác của Thiệu Cẩn Thần, Tô Úc cũng đã vài lần gặp mặt. Tuy nhiên, lần này bên cạnh Trần Tề Nghiêu còn có một người khác mà Tô Úc chưa từng gặp trước đây.

Tô Úc gật đầu chào hỏi cả hai người, vừa định mời họ vào phòng khách để pha trà thì Trần Tề Nghiêu đã giơ tay ngăn lại: "Không cần phải khách sáo đâu, lát nữa tôi còn phải về công ty, lấy đồ xong là đi ngay."

Nghe vậy, Tô Úc bèn lùi sang một bên, nhường đường cho anh vào.

Trần Tề Nghiêu ở trong thư phòng khá lâu mà vẫn chưa thấy ra, vì phép lịch sự tối thiểu, Tô Úc vẫn quyết định vào phòng bếp để chuẩn bị trà và rửa hai chiếc cốc.

Anh vừa bưng khay trà đi đến cửa thì một giọng nói không mấy quen thuộc từ phòng khách vọng đến: "Giống, thật sự quá giống..."

"Những chỗ khác thì có thể bỏ qua, nhưng đôi mắt đó thì đúng là như đúc từ một khuôn."

Tô Úc nép mình sau cánh cửa, lắng tai nghe mới nhận ra đó là giọng của người đi cùng với Trần Tề Nghiêu.

"Nhưng tính cách của hai người có vẻ hơi khác nhau, người này thì lạnh lùng hơn, còn người kia thì lại ồn ào hơn nhiều."

Nghe thấy tiếng thì thầm bên tai, Trần Tề Nghiêu vội ngắt lời: "Chính miệng Thiệu Cẩn Thần nói với cậu như vậy à?"

"Không." Người kia nhướng mày đáp: "Nhưng ai mà chẳng nhìn ra được, nếu không thì tại sao trước đây gia đình đã giới thiệu cho anh ta biết bao nhiêu người, vậy mà chỉ có người này là vừa gặp đã đòi cưới ngay?"

Trần Tề Nghiêu ghé sát lại gần, hạ thấp giọng: "Anh ta chưa từng tự miệng thừa nhận, vậy thì cậu không có bằng chứng gì cả. Chuyện nhà người ta như thế này, tốt nhất là đừng nên suy đoán lung tung."

Người kia dường như rất nghe lời Trần Tề Nghiêu, bĩu môi "chậc" một tiếng tỏ vẻ không hài lòng.

Những cánh lá trà lững lờ trôi trong cốc, mặt nước trong vắt phản chiếu đôi mắt đầy bối rối của Tô Úc. Anh nín thở, đứng im bên cửa không nhúc nhích.

Khi anh hoàn hồn lại, những tiếng bàn tán như có như không trong phòng khách đã sớm dừng lại từ lúc nào.

Tối qua đi dẫm tuyết nên bị cảm, sau đó lại không được nghỉ ngơi đầy đủ, buổi chiều Tô Úc hơi sốt nhẹ, khi mở cửa cho Tô Minh thì không kìm được mà ho khan vài tiếng.

Tô Minh mang đến cho anh một nồi súp gà do mẹ hầm, thấy anh quấn chăn ốm yếu nằm ủ rũ trên chiếc sofa, nhà cửa lại lạnh lẽo đến mức không có một ai trông nom, anh không khỏi cau mày: "Chuyện gì thế này? Hôm nay nếu tôi không đến thì cậu có chết trong nhà cũng chẳng ai hay biết."

Tô Úc rút một tờ giấy ăn để lau mũi, liếc nhìn Tô Minh một cái: "Cậu không thể nói câu nào dễ nghe một chút à?"

Tô Minh ngồi xuống bên cạnh anh, đảo mắt nhìn quanh phòng: "Thật sự chỉ có một mình cậu ở nhà thôi à? Thế Thiệu Cẩn Thần đâu?"