Chương 3

Tiếng thông báo lạnh lùng "thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tạm khóa máy" vang lên, Tô Úc tắt điện thoại, quay người lại nhìn về phía chân nến.

Ngọn lửa nến không biết từ lúc nào đã cháy gần đến đáy, sáp chảy tràn dọc theo chiếc khay kim loại, che khuất đi những hoa văn chạm khắc đồng cổ điển đầy tinh xảo.

Bóng anh đơn độc in mờ nhạt trên ô cửa kính sát sàn, lặng lẽ đứng đó, hòa vào màn đêm đông tĩnh mịch.

Chỉ còn mười phút cuối cùng trước khi bước sang nửa đêm, Tô Úc quay đầu lại, nhìn về phía cánh cửa biệt thự vẫn im lìm phía sau.

Tuyết từ trên trời rơi xuống, phủ lên những cành cây trong sân một lớp áo trắng xóa mênh mông.

Không nhìn ra ngoài nữa, anh nhấn nút điều khiển rèm, rồi đứng dậy tiến đến bên bàn, tay cầm thêm một chiếc bật lửa.

Anh cúi người, lần lượt thắp sáng từng ngọn nến nhỏ xinh trên chiếc bánh kem, nở một nụ cười nhạt, bình tĩnh ngắm nhìn dòng chữ ghi tên mình và Thiệu Cẩn Thần được trang trí trên mặt bánh.

Tiếng chuông báo hiệu nửa đêm vang lên, Tô Úc ghé sát lại gần chiếc bánh kem, nhắm mắt thổi tắt những ngọn nến đang cháy.

"Chúc mừng... kỷ niệm một năm ngày cưới."

Sau tiếng lẩm bẩm khẽ khàng một mình, anh mở mắt đứng dậy, ánh mắt trở nên rõ ràng và kiên định hơn.

Anh đổ chiếc bánh kem và những món ăn đã mất cả buổi tối để công phu chuẩn bị, tất cả vào thùng rác.

Tuyết rơi càng lúc càng lớn về đêm, Tô Úc nằm trên giường trằn trọc mãi không sao ngủ được, anh bèn ngồi dậy khoác thêm áo, dứt khoát đi vào thư phòng vẽ phác thảo.

Công việc thiết kế rất phụ thuộc vào cảm xúc và trạng thái tâm lý cá nhân. Những lúc như thế này, giữa đêm khuya tĩnh lặng, mang theo một chút nỗi buồn man mác, cảm hứng thường tuôn trào không dứt.

Bộ sưu tập Haute Couture Xuân Hè năm sau dự kiến sẽ sử dụng các yếu tố đậm chất Trung Hoa. Tô Úc sau khi phác thảo xong những đường nét chính, anh tập trung vào công việc và cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, khi anh nhìn lên đồng hồ thì đã là rạng sáng, tuyết bên ngoài cũng đã tích tụ thành một lớp dày.

Đặt bút xuống, anh xách một chiếc xô nhỏ chạy ra sân, xúc một ít tuyết cho vào gốc cây bình an.

Thức trắng cả đêm, lúc này anh mới thực sự thấm mệt.

Ban đầu anh đã dự định rằng cuối tuần này sẽ vùi mình trong chăn và ngủ một giấc thật ngon, nhưng nào ngờ vừa quá trưa, giấc ngủ chập chờn cũng bị tiếng chuông cửa từ màn hình ở đầu giường đột ngột cắt đứt.

Âm thanh bất ngờ ấy khiến anh tỉnh giấc.

Trần Tề Nghiêu nói rằng anh ta có một tập tài liệu quan trọng cần phải lấy ở thư phòng.

Tô Úc điều khiển từ xa để mở cửa lớn, khoác vội chiếc áo ngoài vào, vuốt lại mái tóc rối bù rồi mới từ tầng hai đi xuống.