“Không phải cố ý nhắm vào ai đâu, cậu đừng để trong lòng.”
“Ninh Dật không phải em trai ruột của anh ấy.” Tô Úc cúi đầu lầm bầm.
“Hai người còn không cùng họ, sao có thể là anh em ruột được?”
Triệu Hi thuận miệng tiếp lời, người bên cạnh dường như đột nhiên nhận ra điều gì đó, ánh mắt khẽ động, giọng điệu thành khẩn gọi anh ta: “Anh Triệu.”
Lòng Triệu Hi “thịch” một tiếng.
“Anh vừa nói “chuyện năm đó”, vậy… là ý gì? Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Đầu thuốc lá cháy trên đầu ngón tay, nghe được lời này, đáy mắt Triệu Hi lóe lên một tia do dự.
Không chắc liệu có nên nói hay không, anh ta vô thức liếc nhìn sang một bên, nhưng giật mình nhận ra Trần Tề Nghiêu lúc này không ở bên cạnh mình.
Đối mặt với ánh mắt dò hỏi đầy khẩn thiết của Tô Úc, anh ta không dám nhìn thẳng vào đối phương, nhưng cuối cùng vẫn không thể nói ra lời từ chối.
Anh ta hít một hơi thuốc, sau nửa khắc lầm bầm: “Tôi cứ tưởng, Thiệu Cẩn Thần đã kể với cậu rồi chứ…”
---
Tô Úc mất ngủ cả đêm, ngày hôm sau đi làm với hai quầng thâm mắt to đùng.
Isabelle triệu tập tất cả các nhà thiết kế của công ty họp, sau cuộc họp thì giữ Tô Úc lại một mình.
Người phụ nữ trung niên gần 50 tuổi này là cấp trên của Tô Úc, cũng là người đã tự tay bồi dưỡng và đề bạt anh, là ân nhân tri ngộ của anh.
Động tác uống cà phê của người phụ nữ cực kỳ tao nhã, do chú trọng bảo dưỡng nên đến giờ vẫn trông như mới ba mươi mấy tuổi: “Nghe nói chồng cậu đã về nước rồi?”
“Tôi cứ tưởng cậu sẽ có tinh thần hơn mỗi ngày, sao nhìn cậu lại ngày càng tiều tụy thế này?”
Tô Úc cười khổ, mở sổ ghi chép ra, nói rằng gần đây anh ít đắp mặt nạ nên tình trạng da không được tốt lắm.
“Làm cái nghề của chúng ta thì áp lực là điều không tránh khỏi, nhưng cũng phải chú ý kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, nghỉ ngơi hợp lý.” Isabelle đặt ly xuống: “Toàn bộ giới thời trang nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng tuyệt đối không nhỏ, nếu có tin đồn công ty chèn ép đội ngũ thiết kế của chúng ta bị lộ ra ngoài, cẩn thận tôi sẽ tìm cậu tính sổ đấy.”
Tô Úc thả lỏng cảm xúc hơn một chút, ngẩng đầu lên thì thấy đối phương đẩy một tập tài liệu qua: “Ben Byrne chắc cậu biết chứ?”
Cái tên này trong giới chắc không ai là không biết nhỉ, Tô Úc gật đầu.
“Anh ấy là bạn học của tôi ở trường Ivy League.” Isabelle tựa lưng vào ghế: “Gã này gần đây hứng chí, thành lập studio độc lập của riêng mình ở London, hỏi mượn tôi hai người dưới danh nghĩa hợp tác trao đổi.”
“Đi theo anh ấy có thể học được rất nhiều thứ, danh ngạch này quý giá đến mức nào tôi không cần phải nói, tôi lập tức nghĩ đến cậu.”
Một nhà thiết kế tài năng như Ben Byrne, người đã giành giải CFDA ngay từ tác phẩm đầu tay vào những năm 90, có vị trí trong giới không kém gì Federer đối với quần vợt.
Tô Úc khi mới vào nghề đã nghiên cứu và phỏng theo tác phẩm của anh ấy, biết Isabelle lại quen thuộc với đối phương đến vậy, nhất thời cũng cảm thấy bất ngờ.
Chưa bàn đến hai bên thương hiệu sắp đạt được hợp tác gì, trong sự phấn khích, vấn đề Tô Úc quan tâm nhất chính là: “Lần này đi mất bao lâu?”
“Hai năm.”
Vốn dĩ nghĩ chỉ là một chuyến công tác bình thường, nghe được câu trả lời này, nụ cười trên môi Tô Úc bất giác cứng lại.
Không khí chìm vào im lặng ngắn ngủi, thấy anh vô thức vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón áp út, ánh mắt Isabelle vẫn bình tĩnh: “Hiện tại chưa vội trả lời tôi, còn vài tháng nữa mới khởi hành, cậu có thể về bàn bạc với gia đình một chút.”