Rượu vang Cabernet Sauvignon cần khá nhiều thời gian để thở, khoảng hai tiếng nữa thì máy bay gần như sẽ hạ cánh, anh cần phải đảm bảo mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo trước khi Thiệu Cẩn Thần về đến nhà.
Ý thức được rằng không thể chậm trễ thêm được nữa, Tô Úc xắn tay áo lên, uống một ngụm nước, lấy chiếc tạp dề và vội vàng bước vào bếp.
Thực ra những việc này vốn dĩ không cần anh phải tự tay làm. Ngay sau khi hai người vừa kết hôn, Thiệu Cẩn Thần đã đề nghị sẽ thuê một quản gia và một người giúp việc toàn thời gian đến đây để lo liệu mọi việc, nhưng Tô Úc đã lịch sự từ chối.
Cuối cùng thì cả hai quyết định sẽ thuê hai người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp nhà cửa theo lịch hẹn mỗi tuần, và trong những khoảng thời gian Tô Úc phải tăng ca bận rộn, họ chỉ cần mua đồ ăn lấp đầy tủ lạnh là được.
Trừ những dịp đặc biệt, Tô Úc luôn dành phần lớn thời gian để tự mình vào bếp, rất nhiều công việc nhà lặt vặt hàng ngày cũng đều do chính tay anh làm.
Cảm giác tự tay vun đắp và thành quả có được từ đó mang lại cho anh một niềm vui không gì sánh bằng.
Lần này Thiệu Cẩn Thần đi công tác ở châu Âu hơn một tháng, Tô Úc đoán chắc hẳn anh ta đã chán ngấy những món ăn Tây rồi, nên lần này anh đã chuẩn bị chủ yếu là những món ăn Trung Hoa.
Để tạo thêm không khí lãng mạn, anh còn đặc biệt mua một bộ chân nến mới cho phòng ăn, gần đây anh còn tranh thủ những ngày nghỉ phép để học theo trên mạng cách cắt tỉa hoa quả và trang trí món ăn sao cho thật đẹp mắt.
Hai tiếng sau, Tô Úc bày biện các đĩa thức ăn lên bàn ăn, thấy rượu vang đã thở đủ, anh liền lấy bật lửa đốt những ngọn nến trên chân nến.
Đôi mắt màu nâu nhạt của anh phản chiếu ánh nến lung linh, tâm trạng anh chưa bao giờ vui vẻ và tràn đầy mong đợi như lúc này.
Anh đã gửi tin nhắn cho trợ lý của Thiệu Cẩn Thần, nhưng bên kia vẫn không hề có phản hồi gì.
Đi ngang qua nhà tắm, Tô Úc lại chỉnh trang lại chiếc ghim cài áo trên chiếc sơ mi trước gương.
Chiếc áo sơ mi mà anh chọn mặc hôm nay có kiểu dáng khá thoải mái, chất liệu mỏng nhẹ, chú trọng vào đường cắt may tinh tế cùng họa tiết chìm làm điểm nhấn, không quá cầu kỳ.
Tuy đã mua từ lâu, nhưng Tô Úc vẫn cất kỹ nó trong tủ quần áo, đặc biệt đợi đến ngày hôm nay mới đem ra mặc.
Anh lấy chiếc bánh kem ra khỏi tủ lạnh, dùng điện thoại chụp rất nhiều ảnh, lưu lại và chỉnh sửa chúng như một cách để thời gian chờ đợi trôi nhanh hơn.
Kim đồng hồ lặng lẽ nhích dần qua con số 10, trên màn hình điện thoại, ba tin nhắn mà anh gửi cho trợ lý vẫn nằm im lìm, không một lời hồi đáp.
Tô Úc không đợi thêm nữa, anh quyết định gọi điện thoại trực tiếp. Nhưng đáp lại anh, chỉ có tiếng chuông báo bận kéo dài lạnh lẽo.
Bầu trời đêm bên ngoài u ám, những đám mây đen dày đặc chồng chất lên nhau như sắp đổ sụp xuống, nhìn về bất cứ đâu cũng chỉ thấy một màu tối tăm bao trùm.