Chương 18

Ông cụ Thiệu không nhận ra bố anh, còn trong nhận thức của Thiệu Cẩn Thần, anh cũng chỉ là một người xa lạ không mấy quan trọng, chưa từng gặp mặt.

Tô Úc cố gắng điều hòa hơi thở, hai tay nâng ly rượu căng thẳng nhìn người đàn ông, tìm đúng thời cơ bắt chuyện: “Chào anh, chúng ta từng gặp nhau ở trường…”

“Em, em tên Tô Úc.”

Mặc dù đã nhẩm đi nhẩm lại nhiều lần, Tô Úc vẫn nói năng lộn xộn, lắp bắp.

Trong hoàn cảnh như hôm đó, người đàn ông phải tiếp đãi quá nhiều khách, vì phép lịch sự, anh ta chỉ nâng ly rượu chạm nhẹ vào ly của Tô Úc.

Tô Úc nghi ngờ đối phương vừa rồi căn bản không nghe rõ mình nói gì, anh nuốt nước bọt, lấy hết dũng khí tiến thêm một bước. Ngay lúc này, một giọng nói đột nhiên từ bên cạnh vang lên – người đó khoác tay Thiệu Cẩn Thần, dường như có chuyện quan trọng muốn nói với anh ta.

Trước khi rời đi, người đàn ông gật đầu với Tô Úc, mỉm cười nhạt: “Tôi nhớ tên cậu rồi, có dịp rảnh rỗi nói chuyện sau.”

Chỉ là một lời khách sáo cửa miệng, ai cũng hiểu điều đó. Nhưng Tô Úc không biết mình đang mong chờ điều gì, thật sự cứ ngây ngô đứng yên tại chỗ, cầm ly rượu mà chờ đợi.

Chờ đến khi tiệc mừng thọ tan, chủ nhà rời đi, đèn trong đại sảnh đều tắt, bóng dáng kia cũng không bao giờ xuất hiện nữa.

Từ đó về sau, Tô Úc dần yêu thích tennis.

Trong 7 năm, để có được một cơ hội sánh vai với đối phương, Tô Úc đã cố gắng học tập điên cuồng, nỗ lực nâng cao bản thân.

Biết rằng gia thế của mình không đủ để xứng đôi với đối phương, anh liền cố gắng tạo ra một số thành tích trong sự nghiệp để tự cộng điểm cho bản thân.

Sau 20 tuổi, diện mạo của Tô Úc cũng có không ít thay đổi.

Nhờ gen ẩn trội bật lên, đôi mắt một mí ngày xưa dần biến thành một đôi mắt phượng đẹp đẽ, vì thường xuyên đắp mặt nạ nên làn da cũng trắng hơn trước.

Người lớn trong nhà thường dùng câu “nam đại thập bát biến” (con trai lớn mỗi ngày một khác) để trêu chọc anh. Nói nhiều, Tô Úc cũng không khỏi tò mò – nếu có cơ hội gặp lại, liệu Thiệu Cẩn Thần có còn nhận ra mình không.

Ngày gặp nhau ở quán cà phê, người đàn ông không đến muộn, nhưng Tô Úc vẫn đến sớm hơn 30 phút, chọn trước vị trí cạnh cửa sổ có tầm nhìn đẹp nhất.

Trong cuốn sổ tay của Tô Úc kẹp những bức ảnh liên quan đến người đàn ông được anh sưu tầm từ nhiều kênh khác nhau suốt những năm qua: mỗi lần hội sinh viên tổ chức hoạt động, mỗi lần tham gia triển lãm mô hình máy bay và đạt giải, bài phát biểu của sinh viên tốt nghiệp xuất sắc, và cả những lần dẫn dắt đội ngũ roadshow ở nước ngoài sau khi đi làm…

Thế nhưng, khi người đàn ông cởi cúc áo vest, ngồi xuống đối diện anh với thân phận “đối tượng xem mắt”, Tô Úc lại nhận ra mình vẫn còn rụt rè, không dũng cảm như mình tưởng tượng, không dám thổ lộ lòng mình trước mặt đối phương.

Người đàn ông từng nói anh ta nhớ tên mình, Tô Úc vô thức ngừng lại khi tự giới thiệu, chú ý đến ánh mắt bình thản không chút gợn sóng của đối phương, lúc này mới xác định anh ta đã quên mình từ lâu.

Đối phương quên anh hai lần, khoảng cách giữa hai lần đó là 7 năm Tô Úc vượt ngàn núi vạn sông để bước đến bên người mình ngưỡng mộ, biến thành “lần đầu gặp gỡ” trong nhận thức của Thiệu Cẩn Thần.

Nhưng Tô Úc cũng không định giải thích thêm, cứ thế “làm tới” luôn.