Thiệu Cẩn Thần khẽ nhếch môi, chỉnh lại đầu cậu ta.
Triệu Hi lại nói đùa vài câu, hô hào mọi người nâng ly, chính thức chào đón người em út trong nhóm họ trở về.
Những chiếc ly cao chạm vào nhau dưới ánh đèn rực rỡ, Tô Úc nhìn ly trong tay mình, dù trong ly đựng cùng loại chất lỏng, nhưng khi đứng giữa những người đó, anh lại cảm thấy lạc lõng.
Ngoại trừ Thiệu Cẩn Thần, anh với mỗi người ở đó đều không quá thân thiết.
Các chủ đề được nói trong bữa tiệc anh phần lớn không thể chen vào, không tham gia, một số cũng thực sự không hiểu.
May mắn là các món ăn tối nay khá ngon, Tô Úc vùi đầu vào ăn, giả vờ như mình đang rất tập trung.
Bữa ăn kết thúc, tài xế đã lái xe đợi ở cửa khách sạn.
Thiệu Cẩn Thần và Tô Úc đương nhiên phải về nhà, còn căn hộ của Ninh Dật thì lại nằm ở hướng hoàn toàn ngược lại so với biệt thự Tiêu Sơn.
Trần Tễ Nghiêu vừa hay có một căn nhà trong nội thành, liền đề nghị: “Anh và Tô Úc sáng mai đều phải đi làm, về sớm nghỉ ngơi đi, tôi sẽ đưa cậu ấy về.”
Ninh Dật nắm lấy tay áo Thiệu Cẩn Thần: “Anh ơi, trong nhà em vẫn còn giữ quà lưu niệm mang về cho anh...”
Triệu Hi cười cười: “Quà lưu niệm để đó có hỏng đâu, khi nào lấy chẳng được?”
Ninh Dật buông tay, không còn kéo Thiệu Cẩn Thần nữa, đầu cúi thấp xuống, nói với giọng đầy tủi thân: “Thôi được rồi, em tự nghĩ cách về vậy.”
“Anh đừng bận tâm đến em, trời cũng muộn rồi, về sớm mà ở bên vợ đi...”
Ánh mắt dò xét của chàng trai khẽ liếc về phía Tô Úc, đó là một kiểu đánh giá cực kỳ tinh vi.
Khoảnh khắc này, cảm giác quen thuộc lúc đầu gặp ở sân bay dường như lại nối tiếp, lời Triệu Hi nói lần đầu tiên đến nhà bỗng hiện lên trong đầu Tô Úc.
... “Giống, thật sự quá giống, đặc biệt là đôi mắt kia.”
... “Thiệu Cẩn Thần không nói, nhưng người sáng mắt nào mà chẳng nhìn ra?”
Trong lúc sững sờ, giọng nói tương tự lại vang lên bên tai, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Úc.
“Chuyện đơn giản vậy mà, đừng lằng nhằng nữa.” Triệu Hi vỗ vai Ninh Dật: “Ngoan nào, Trần Tễ Nghiêu tiện đường, để cậu ấy đưa cậu về.”
Ninh Dật không nói gì thêm, tay cầm chiếc khăn quàng cổ Thiệu Cẩn Thần đưa cho ở ngoài sân bay, không tình nguyện đưa lại cho người kia.
Thiệu Cẩn Thần nhận lấy khăn quàng cổ, quấn lại lên cổ cậu ta, xoa xoa đầu, dịu giọng dỗ dành: “Anh đưa Ninh Dật về nhà.”
Trần Tễ Nghiêu và Triệu Hi đồng thời nhướng mày.
Nhưng người đàn ông kia lại nhìn Tô Úc: “Nếu em mệt thì không cần đợi anh, có thể tự bắt taxi về trước.”
“Bên ngoài vừa mới tuyết rơi xong, bây giờ làm gì dễ bắt được xe? Hay là đến Tiêu Sơn đi.” Triệu Hi nhướng mày.
Tô Úc đã nghĩ đến việc cùng Thiệu Cẩn Thần đi, nhưng vì đối phương không nhắc đến, anh cũng sợ mình làm lỡ chuyện hai anh em họ lâu ngày gặp lại tâm sự.
“Có thể bắt được mà.” Tô Úc cười cười, như để xoa dịu sự khó xử: “Biết thế hôm nay tôi cũng tự lái xe qua rồi, không sao đâu, tôi tự về là được.”
Nói xong thu hồi ánh mắt, cúi đầu giả vờ nhìn đồng hồ, quay người đi lấy áo khoác, không thể tỏ ra quá để tâm hay so đo.
Mặc xong áo khoác, Tô Úc là người cuối cùng bước ra khỏi phòng riêng.
May mắn thay, Tô Úc có thói quen quay đầu kiểm tra lại, nhờ đó mới phát hiện chiếc điện thoại màu trắng của Ninh Dật vừa ngồi đã bị bỏ quên trên bàn.