Cả ngày không ăn uống gì nhiều nên đầu ngón tay hơi tái đi.
Mấy ngày nay, cô ấy đã thấy dáng vẻ mệt mỏi đến mức không muốn nói chuyện của Việt Hoan, cũng thấy dáng vẻ đáng tin cậy khi Việt Hoan chủ động gánh vác nhiều chuyện.
Vẻ mặt ngơ ngác, hơi mơ hồ của người này cô cũng từng thấy, và cả bộ dạng kinh ngạc sau khi cắn răng ôm cô ấy tới bệnh viện nữa.
Cô ấy không ngờ, lại nhanh chóng nhìn thấy Việt Hoan có một mặt yếu đuối đến vậy, cứ như chỉ cần chạm nhẹ thôi là sẽ vỡ tan.
Cô ấy chỉ lặng lẽ nằm ở đó.
Bao nhiêu ngày rồi, đây là lần đầu tiên cô ấy nằm yên tĩnh như thế này.
Còn Tô Diệp, đây cũng là lần đầu tiên cô phải chăm sóc một người có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Cảnh đôi bàn tay đột nhiên biến mất vẫn còn khiến cô sợ hãi, lòng vẫn còn run sợ, chỉ sợ...
Tô Diệp mềm nhũn người, nằm sấp xuống cạnh giường, nhẹ nhàng kê cằm lên cánh tay, khẽ lẩm bẩm: "A Hoan, cậu mau khỏe lại đi, được không?"
"Mau khỏe lại đi, đừng có biến mất đột ngột như lúc cậu xuất hiện đột ngột nữa, được không?"
"Đừng dọa tôi nữa."
Trời mới biết nhìn thấy một người dần dần đông đặc lại giữa không trung rồi lăn ra trước xe cô đáng sợ đến mức nào.
Đáng sợ hơn là giây trước cô vừa thật lòng cầu xin ông trời cho một người thân, vậy mà ông trời đáp lại lời cầu nguyện nhanh chóng và theo cái cách nằm ngoài sức tưởng tượng đến vậy, khiến Tô Diệp suýt nữa tưởng mình lên cơn hysteria tông chết người.
Nhưng không phải.
Xe đạp không thể đâm chết người được, xe đạp chạy nhanh cũng không, nhiều nhất là tự làm mình bị thương thôi.
Cô vẫn luôn nghĩ hôm đó là mình nhìn lầm, dù sao thì người cũng không thể từ từ đông đặc lại được.
Nhưng sáng nay, ngay trước mắt cô, hai bàn tay của Việt Hoan đã biến mất một lần, y hệt hôm đó, điều này khiến cô không thể không tin rằng...
Dù người ta nói sau khi lập quốc không cho phép thành tinh, thì Việt Hoan dường như thật sự là một tinh quái, là tinh quái đến vì cô.
Nếu đã vì tôi mà đến, vậy thì đừng dễ dàng rời đi, được không?
Tô Diệp nhích lên một chút, nhẹ nhàng nằm sấp lên người cô ấy, vùi đầu vào, để lại vài vệt nước mắt.
"Đừng đi, nhất định đừng đi, làm ơn mà."
Trời nhá nhem tối, Trương Minh Phương qua thay thuốc lần nữa, dặn Tô Diệp khi nào gần hết bình nhất định phải qua gọi cô ấy, cô ấy sẽ ngồi ở nhà bên cạnh.
Nếu thấy phiền quá thì cứ ra sân hú một tiếng cũng được.
Trương Minh Phương nháy mắt: “Chỉ sợ Chị Vạn Giai của cậu sẽ đánh cậu đấy thôi."
Lại lôi Chị Vạn Giai ra để dằn mặt cô!
Tô Diệp hận không thể nhe răng cắn cô ấy, vẫy tay đuổi cô ấy ra khỏi phòng: “Tôi sẽ qua gọi chị thật cung kính, chỉ giới hạn trong hôm nay thôi, tôi có việc muốn nhờ chị, được chưa?"
Trương Minh Phương vẫn ló nửa cái đầu vào: “Không chỉ hôm nay đâu nhé, truyền dịch là dùng cho ba ngày lận."
"Cút ngay! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
Người phụ nữ mang theo tiếng cười vang như tiếng tạ đòn biến mất vào sân bên cạnh, khiến Tô Diệp tức đến chỉ muốn kéo cái người đang nằm trên giường dậy.
Tất cả là tại cô ấy!
Nếu không bị ốm một trận, làm sao Trương Minh Phương có cơ hội bắt nạt cô được chứ!
Đáng ghét thật!
Nhưng vừa quay mặt lại nhìn, người đã hạ sốt một chút trông thật tiều tụy, vẫn chưa tỉnh lại, lại khiến người ta không nỡ tức giận nữa.