Chương 33

"Dì ơi, phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, đây là một câu nói hay, dì nhất định phải nhớ lấy nhé."

Ý tứ trong lời nói, ai cũng nghe hiểu được, bà lão nhận lấy trứng xong cười gượng, đưa tiền rồi rời đi.

Chỉ là trong miệng hình như vẫn lẩm bẩm gì đó, nghe không rõ.

Việt Trình Kỳ cũng lười để ý đến bà, dù sao bây giờ là năm 1998, đến năm 2023 vẫn có một số người không chịu thay đổi suy nghĩ của mình, huống chi năm 1998 internet còn chưa phát triển một chút nào, tức giận với người như vậy đơn thuần là tự chuốc lấy khổ.

Cô sắp xếp lại rau trên chiếc xe ba gác mới mượn, tự trấn an bản thân, rồi cất cao giọng rao hàng.

*

Mặt trời lặn về phía Tây vài tấc, một luồng gió lạnh thổi tới, Việt Trình Kỳ cảm thấy cánh tay mình nổi đầy da gà.

Áo khoác kia sau khi dùng để lau mặt cho Tô Diệp thì Việt Trình Kỳ đã mang đi giặt.

Sáng nay lúc ra ngoài nó vẫn chưa khô, nghĩ bụng ban ngày cũng không lạnh lắm nên cô không lấy quần áo cho Tô Diệp, không ngờ hôm nay trời lại đột nhiên âm u, từng cơn gió lạnh thổi qua, cứ như sắp mưa.

Nếu mưa, lại là một ngày không buôn bán gì được.

Việt Trình Kỳ xoa xoa cánh tay mình, nhẩm tính lại số hàng còn lại trong tay, quyết định bán thêm nửa tiếng nữa.

Rau củ không giống bách hóa, bán không hết mang về sau vẫn bán được, rau củ một khi đã mang ra ngoài thì tự chịu lời lỗ, hoàn toàn dựa vào bản lĩnh.

Dù đã kiếm lại vốn, nhưng không ai lại chê mình kiếm được nhiều tiền cả.

Cô đạp xe đợi ở ngã tư đường, hy vọng có thể bán thêm được chút ít.

An Thị bây giờ đối với việc bán hàng rong, lập sạp "du kích" vẫn chưa quản lý quá nghiêm ngặt, có lẽ phải đến khi họ điều động cán bộ từ Nghiệp Thành về thì mới bắt đầu siết chặt.

Nói cách khác, chỉ khi Việt Văn Phượng đến An Thị thì mọi thứ mới trở nên nghiêm ngặt hơn...

Hay lắm, bất kể là trên phương diện tình cảm hay kiếm tiền, cô lại có thêm một lý do nữa để không muốn gặp người mẹ không mấy thân yêu của mình.

*

Tô Diệp bưng một cái ghế đẩu nhỏ ra ngồi ở cửa nhặt rau, cứ mỗi lần có xe đạp đi qua là cô lại ngẩng đầu nhìn một cái, nhưng mãi không phải người cô chờ, cô chỉ có thể bĩu môi, lẩm bẩm chửi một câu rồi tiếp tục làm công việc trong tay.

Lúc đầu cô không quá coi trọng vết thương ở chân, nhưng mấy ngày qua đi, nó vẫn không khỏi hoàn toàn, vẫn không dùng sức được, điều này khiến cô cảm thấy phiền phức.

Không phải cô chưa từng nghĩ đến việc ổn định mở một cửa hàng, tiền trong tay bây giờ cũng đủ thuê một chỗ rồi.

Nhưng ổn định lại có nghĩa là có một số thứ cô sẽ không bán được, một số tiền cô cũng không kiếm được nữa.

Dù sao cửa hàng cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ, cô không thể kinh doanh tất cả các mặt hàng.

Nhưng nếu chân thật sự không ổn, vậy thì cô cũng chỉ có thể lựa chọn ổn định lại.

Điều này thực sự rất đáng ghét.

Người kia ra ngoài đến giờ vẫn chưa về lại càng đáng ghét đến cực điểm.

Người này tối qua quấn cô thành một cái bánh chưng, sáng nay thức dậy bữa sáng bày ra đấy, cũng không nói giúp cô cởi ra, cứ thế trần trụi bỏ đi, hoàn toàn ném cái bánh chưng đó vào góc xó ký ức.

Trong lúc chịu đau gỡ chăn, còn phải ngửi mùi thơm cay nồng của đậu phụ non bữa sáng, chịu đựng tiếng bụng réo ùng ục, chút rung động nhỏ nhoi mà kẻ đó mang lại tối qua hoàn toàn bị san bằng, không còn chút gợn sóng nào.