Tô Diệp dịu dàng gọi cô: "Lên xe đi con, hôm nay mẹ con bận việc, để dì đưa con về nhà."
Việt Trình Kỳ vẫn đứng im không nhúc nhích.
Cô mím chặt môi, không biết nên mở lời như thế nào.
Tô Diệp đẩy cửa xe bước xuống, đôi giày đế xuồng khẽ chạm vào nền đá tạo nên một âm thanh êm ái.
Dì tiến đến gần, nhìn rõ những món đồ mà Việt Trình Kỳ đang mang theo, liền tiện tay xách một chiếc vali: "Để dì giúp con bỏ vào cốp sau nhé, đi thôi con."
Sau khi cất đồ xong, Tô Diệp quay trở lại chỗ Việt Trình Kỳ, nhưng cô vẫn đứng im như tượng.
Người phụ nữ khẽ cười, hơi cúi người xuống, nhìn từ dưới lên khuôn mặt đang cúi gằm của cô, rồi giơ tay lên khẽ gõ nhẹ vào thái dương của Việt Trình Kỳ, ra hiệu cho cô ngẩng đầu lên.
"Sao thế con? Ở Diệp Thành có một năm thôi mà đã không nhận ra dì nữa rồi à?"
Cô gái ngẩng đầu lên nhìn dì.
Mái tóc của người phụ nữ được nhuộm màu nâu hạt dẻ, đuôi tóc uốn nhẹ nhàng, bên trong chiếc áo vest công sở màu nâu là một chiếc áσ ɭóŧ màu ấm áp, kết hợp với chiếc quần ống rộng, tất cả tạo nên một vẻ ngoài ấm áp và gần gũi.
Sự ấm áp này thúc giục Việt Trình Kỳ khẽ mấp máy môi, lẩm bẩm: "Không có ạ, chỉ là con hơi... xấu hổ."
Cô ngồi vào ghế phụ lái, thắt dây an toàn cẩn thận, người phụ nữ mới nổ máy xe, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ vào nút P trên cần số vô lăng, mỉm cười nói: "Có gì đâu chứ con?"
"Bây giờ sinh viên các con phải chịu áp lực công việc lớn như vậy mà, chỉ là nghỉ việc thôi, có gì đáng xấu hổ chứ? Về ở với mẹ con đi, bà ấy ở một mình cũng vất vả lắm, như vậy chẳng phải rất tốt sao?"
Việt Trình Kỳ thở dài một tiếng thật sâu, buồn bã nói: "Dì Tô Diệp ơi, sao ngày xưa dì không rủ mẹ con cùng làm ăn ạ? Bây giờ con tìm việc làm mệt muốn chết luôn á..."
Tô Diệp không nhịn được mà bật cười thành tiếng, giống như mọi lần nghe cô than vãn vậy, tiếng cười giòn tan liên tục vang lên không dứt, nghe đến mức Việt Trình Kỳ đỏ bừng cả mặt, cô hừ một tiếng: "Không được cười nữa!"
Tô Diệp cố gắng nhịn cười một lát, rồi với giọng điệu cưng chiều nói: "Được rồi, dì không cười nữa."
"Vậy tiếp theo con định làm gì?"
"... Con vẫn phải đi làm thôi ạ. À, dì..."
Người đang lái xe hơi nghiêng đầu sang: "Sao thế con, Kỳ Kỳ?"
Việt Trình Kỳ giơ tay lên, đặt một viên kẹo sữa lên bệ tỳ tay giữa hai ghế.
"Con đã nói rồi mà, hễ gặp dì là nhất định sẽ có kẹo sữa."
Tô Diệp nắm chặt vô lăng, bàn tay từ từ siết lại, nhưng dì vẫn cố nở một nụ cười thật tươi, dịu dàng nói: "Con còn nhớ không, dì đã dặn con rồi, có chuyện gì thì phải nói thẳng ra, không được giữ ở trong lòng, càng giữ trong lòng thì càng khó chịu đấy."