Chương 23

"Thảo nào." Bà cụ đứng dậy lắc lư đi tới: “Tôi bảo sao hôm qua dùng hết chỉ mà không thấy cô bé đến nhỉ.

Hôm nay cháu có mang chỉ không?"

"Có mang ạ có mang ạ, bà xem bà cần màu gì?"

"Cứ đen trắng là được rồi, bao nhiêu tiền?"

Việt Trình Kỳ báo cái giá cũ Tô Diệp đã nói cho cô, sắc mặt bà cụ thay đổi một chút, nhưng vẫn cười nhận chỉ và đưa tiền cho cô.

Chỉ là số tiền này khiến Việt Trình Kỳ trong lòng vô cùng bứt rứt, đặc biệt là sắc mặt thay đổi cực nhanh của bà cụ kia.

Khoảnh khắc không vui đó vẫn bị Việt Trình Kỳ, người xuất thân từ ngành quản lý khách sạn xuất sắc, bắt được và lưu lại mãi không tan.

Cái giá này hẳn là rất hợp lý, rất rẻ rồi, tại sao lại còn không vui chứ?

Cô đi dạo quanh mấy khu dân cư gần đó, không kiếm được bao nhiêu tiền, cũng không nghĩ ra vấn đề này, đành ôm tâm trạng nặng trĩu bước dưới ánh hoàng hôn về nhà.

Điều bất ngờ là Tô Diệp đang ôm cột gỗ ở cửa nhìn quanh quất, hình như đang tìm bóng dáng cô.

Thấy cô đẩy xe về, Tô Diệp lập tức nhảy lò cò bằng một chân tới, túm lấy cổ áo cô, hỏi: "Kỳ Kỳ đi đâu đấy?

Có phải cháu đi tìm nhà khác rồi không, có phải cháu không muốn ở cùng tôi nữa rồi không???"

Tốc độ nhanh đến mức khiến Việt Trình Kỳ ngớ ra một thoáng, đầu óc thậm chí còn chưa kịp phản ứng.

Nước mắt của ai đó rơi còn nhanh hơn cả tốc độ Việt Trình Kỳ đỡ xe, cô còn chưa phanh xe xong, đã cảm thấy ngực mát lạnh khi một giọt nước mắt rơi xuống.

Ngay sau đó là như một thác nước trút xuống, dọa cho Tiểu Việt luống cuống tay chân, không biết nên lau mắt trái trước hay mắt phải trước hay giải thích mình đi đâu trước.

Cô dứt khoát cởϊ áσ khoác vò lại đắp lên mặt Tô Diệp, vừa lau vừa nói: "Tôi không đi đâu hết, tôi đi kiếm tiền mà, tôi...

tôi đạp xe đi bán hàng!!"

"Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà Kỳ Kỳ.

Tôi không đi đâu hết, tôi ở đây chỉ quen mỗi dì thôi, không đi đâu mà, được không?

Tôi không đi đâu đâu, dì yên tâm đi."

Chắc là Tô Diệp mãi sau mới ý thức được mình có chút ngại ngùng, liền giật lấy chiếc áo khoác từ tay cô, cầm trong tay, thoắt cái lại nhảy tọt vào trong sân.

Tốc độ nhanh đến mức khiến Việt Trình Kỳ còn chưa kịp phản ứng.

Đợi cô phản ứng lại, Tô Diệp đã ôm lấy cửa, tức tối nhìn cô, đổ thừa: "Kỳ Kỳ cố ý lấy cái áo thô thế này, có phải muốn cào nát mặt tôi không?"

"..." Việt Trình Kỳ cười bất đắc dĩ, nhất thời lại mất cả sức lực để phản bác, chậm rãi đẩy xe bước vào.

Tô Diệp nhếch môi cười: “Vào nhanh lên Kỳ Kỳ, không lát nữa tôi không cho ăn cơm đâu!"

Tối nay là món dưa chuột ngâm giấm và rau cải dầu xào, vẫn là những món ăn gia đình đơn giản.

Đợi hai người ngồi xuống, Tô Diệp hít hít mũi nói: "Hôm nay là tôi nấu, ngày mai đến lượt Kỳ Kỳ đấy."

Việt Trình Kỳ hỏi: "Bếp lò bên mình khi nào sửa xong ạ?"

"Ôi chao, mùa hè đun bếp lò nóng lắm, chịu khổ được thì đừng chịu, đợi đến mùa thu rồi nói nhé Kỳ Kỳ!

Hơn nữa, dù có sửa xong, cũng là ba chúng ta luân phiên nấu ăn, qua hai ngày nữa là chỉ còn hai chúng ta luân phiên nấu ăn thôi.

Không được nhíu mày, không được phản bác, cháu chỉ có thể chấp nhận sự sắp xếp của tổ chức."

Việt Trình Kỳ giơ tay đầu hàng.

Tô Diệp đã nói như thế rồi, vậy thì cô cứ yên tâm dùng nhờ bếp lò của Lâm Vạn Giai vậy, cái này không sao.