Chương 17

Cô vịn tường ngồi xuống, mãi đến khi ngày dài hỗn độn này sắp kết thúc mới chợt nhận ra mình đã kiệt sức đến nhường nào.

Ở năm 2023, cô đã trải qua một ngày dài vô cùng mệt mỏi.

Bảy giờ sáng, trời vừa tờ mờ sáng, cô đã lên xe về lại An Thị; về đến An Thị, cô không ngừng nghỉ chạy đi phỏng vấn ở mấy khách sạn, thậm chí còn không có thời gian về nhà hay liên lạc với người thân.

Mấy tên HR nam thần kinh cứ bám lấy thông tin cô nghỉ việc ở một khách sạn tại Diệp Thành không buông, sống chết đòi hỏi một lý do rõ ràng, như thể đằng sau việc cô nghỉ việc ngay cả khi chưa nhận được thưởng cuối năm nhất định có ẩn tình khó nói nào đó, và cái ẩn tình này chắc chắn sẽ giúp họ phán đoán xem người trước mắt có dễ bị kiểm soát hay không.

Có gì mà phải hỏi cho bằng được chứ?

Hoàn toàn không cần nội tình gì để ép cô nghỉ việc cả, giá nhà, giá cả sinh hoạt, mối quan hệ xã giao ở Diệp Thành, tất cả mọi thứ ở Diệp Thành đều không phải là thứ cô có thể mơ tưởng; một người không có quan hệ cũng như nguồn lực như cô, lại có tư cách gì để xây dựng sự nghiệp quản lý ở Diệp Thành chứ?

Cô học quản lý vốn dĩ không phải để ở lại Diệp Thành, vậy mà cuối cùng lại buộc phải ở lại Diệp Thành một năm, đến khi thực sự không thể sống nổi nữa mới được "tha", về lại An Thị, có lẽ ngoài hai siêu thị lớn, cô chỉ còn có thể vào làm ở mấy khách sạn này.

Mục đích của cô nhất định phải giấu đến cuối cùng mới có thể thực sự đạt được.

Nhưng cuối cùng nó vẫn không đạt được, cô kiệt sức, trước khi chết lờ mờ như nhìn thấy Tô Diệp, lúc đó cô còn mừng thầm ít nhất cuối cùng cũng được gặp người này, nhưng bây giờ xem ra...

không biết là ảo ảnh trước khi chết, hay là di chứng của việc xuyên không.

Tô Diệp sao có thể bỏ lại chuyện công ty để chờ cô ở trạm xe buýt gần nhà cô được.

Việt Trình Kỳ vừa nghĩ, vừa mệt mỏi ôm lấy chân mình.

Năm 1998 ư, quá sớm rồi, thực sự quá sớm rồi.

Cô đến đây, mọi thứ thật hỗn loạn, không có chút thời gian nào để sắp xếp tình hình và suy nghĩ; từ đường Vị An đến bệnh viện thành phố là hai cây số, từ bệnh viện thành phố về lại cũng hai cây số, chỉ trong một buổi chiều cô lại phải tự đi bộ đủ bốn cây số, còn dẫn theo một người bị thương nữa.

Và bây giờ, cô lại phải lê tấm thân mệt mỏi và nặng nề này để suy nghĩ về tình hình hiện tại.

Cô bỗng dưng thấy hơi oán trách, oán mẹ Việt Văn Phượng khăng khăng không cho cô về, về rồi cũng không cho cô làm ở Vạn Khách Giai, oán Tô Diệp cuối cùng lại nói lời nói dối vụng về đến thế, chỉ để không cho cô tìm dì ấy, oán ông trời lặng lẽ ném cô đến đây...

Ném đến một thời đại mà cô thực sự hoàn toàn xa lạ.

Nhận thức duy nhất của cô về năm 98 là trận lụt lớn quét qua nhiều nơi năm đó, cũng là xem được trên các ứng dụng video ngắn sau này.

Năm 98, internet mới vừa xuất hiện trên vũ đài lịch sử không lâu, kinh tế còn chưa cất cánh, những nơi hẻo lánh như An Thị thậm chí còn có những dãy nhà mái ngói bằng phẳng rộng lớn như thế này.

Năm 98, vẫn còn lưu hành Nhân dân tệ thế hệ thứ tư và Chứng minh thư thế hệ thứ nhất, người có điện thoại không nhiều, việc trao đổi thông tin còn rất chậm, rất khó khăn.