Chương 5: Khó chơi

Thế nhưng, ánh mắt của Văn Kỳ chỉ dừng trên người nàng một thoáng, rồi hờ hững rời đi.

Hắn cất bước tiến về phía các nàng, khi ngang qua liền lập tức lướt qua, tựa như các nàng chỉ là không khí.

Thôi Thất và những người khác nhanh chóng từ trong bóng tối bước ra, theo sát phía sau Văn Kỳ, bóng dáng dần khuất vào nơi sâu thẳm u tối.

“Xem ra vương gia căn bản không để tâm đến nàng, tất cả chỉ là nàng tự mình không biết xấu hổ… A a! Rắn! Có rắn!” Người đang nói bỗng hoảng hốt kêu lên, nhảy dựng tại chỗ.

Thời Du từ tốn xoay người, lạnh lùng nhìn các nàng.

Mấy người khác thấy vậy cũng lập tức nhảy loạn, rối loạn cả lên. Trong lúc hoảng hốt, không biết ai đã đẩy ngã Vãn Tình xuống đất, những người còn lại cũng chen lấn, xô đẩy nhau mà ngã lăn lóc.

Tiểu Hồng lại bò ngang qua chân một người, khiến kẻ đó sợ đến hồn vía bay mất, nhắm chặt mắt hét chói tai, vừa đá chân vừa hoảng loạn chạy loạn khắp nơi, chẳng còn biết đường nào mà tránh.

Khung cảnh trông thật tức cười.

Vãn Tình bị đè ở dưới cùng, không sao đứng dậy nổi, cũng chẳng đẩy được người đang đè lên mình. Trâm cài rơi vương vãi khắp đất, vừa tức vừa luống cuống.

“Chậc chậc, nhìn bộ dạng này của các ngươi còn ra thể thống gì nữa?”

Thời Du ngồi xổm xuống, ung dung nhìn Vãn Tình đang nhếch nhác không chịu nổi:

“Thấm viên cấm ồn ào, ta thấy các ngươi chắc cũng không kém gì ta trong việc hiểu rõ quy củ ở đây đâu.”

“Là ngươi giở trò!” Vãn Tình ngửa đầu tức giận quát.

Thời Du bỗng đưa tay giật mấy sợi tóc trên đầu Vãn Tình xuống.

Vãn Tình đau đến hít một hơi, vội đưa tay ôm lấy da đầu, căm tức trừng mắt nhìn Thời Du:

“Ngươi!”

Thời Du cười nhạt, giơ mấy sợi tóc lẫn vài chiếc lá vụn lên:

“Không cần khách sáo.”

Vãn Tình: “……”

Thời Du chẳng buồn để ý thêm, đứng dậy bỏ đi.

Nàng biết mình đã dùng uy hϊếp để buộc Văn Kỳ mang về, tất nhiên hắn sẽ không cho nàng sắc mặt tốt. Nhưng khi thực sự thấy hắn đối với mình thờ ơ, coi như không tồn tại, trong lòng nàng vẫn không tránh khỏi có chút khó chịu.

Nhưng mà, nghĩ đến việc chỉ cần chờ Văn Kỳ khôi phục trí nhớ là có thể trở lại bên nhau như xưa, nàng lại dâng lên niềm mong chờ tràn đầy.

*

Có Vãn Tình ngầm ra hiệu, hạ nhân trong phủ hễ thấy nàng liền tránh mặt, khiến nàng hoàn toàn bị cô lập trong tiểu viện.

Nhưng các nàng lại không biết, nàng từng sống ở nơi núi sâu không một dấu chân người, chỉ có dã thú qua lại nên chút khó khăn này nàng căn bản chẳng coi ra gì.

Gió bắc gào thét, tuyết lớn tung bay tán loạn, nhiệt độ tụt xuống đột ngột. Tiểu viện không có than sưởi, lạnh lẽo như một khối băng. Thời Du quấn chăn ngồi xếp bằng trên giường, run lập cập.

Mấy ngày nay, nàng rốt cuộc đã hiểu rõ, Văn Kỳ là cố ý.

Cố ý cắt đường để phòng bếp lớn không gửi thức ăn tươi mới cho nàng, không cho quản sự chu cấp than, mặc kệ Vãn Tình và mấy người kia gây khó dễ, cố ý coi như không nhìn thấy nàng, tất cả là để ép nàng biết khó mà lui.

Nhưng chuyện này thì đã là gì. Nếu Văn Kỳ còn nhớ rõ chuyện trước kia, hẳn là biết rõ nàng vốn chẳng sợ chịu khổ.

Nàng siết chặt chăn, nhưng thân thể vẫn không kìm được mà run rẩy.

Như bị cái lạnh sinh ra ảo giác, nàng bỗng nhìn thấy dưới mái nhà tranh phủ đầy tuyết trắng, A Sơ mặc áo vải thô, giữa gió tuyết mỉm cười ấm áp với nàng.

Nàng mừng rỡ chạy ào tới, nắm lấy tay A Sơ, cùng nhau bước vào căn nhà tranh ấm cúng.

A Sơ đưa cho nàng bát canh gừng nghi ngút hơi nóng, rồi cầm bộ xiêm y ướt nhẹp dính tuyết của nàng đem hong bên bếp lò.

Còn đặt bình nước nóng đã đun sẵn vào trong ổ chăn, quay đầu lại hướng nàng cười ngượng ngùng, từ trên xe lăn dịch người lên giường, nằm nghiêng và vẫy tay ra hiệu cho nàng lại gần.

Thời Du đưa tay ra, nhưng ngay khi sắp chạm được vào tay A Sơ, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm của Văn Kỳ bỗng hiện lên, tan vỡ tất cả ảo ảnh đẹp đẽ trước mắt.

Hai vai Thời Du khẽ sụp xuống.

Sau một lúc lâu, ánh mắt nàng lại sáng lên.

Không sao cả, chỉ cần nàng tìm cách để Văn Kỳ nhớ lại tất cả thì sớm muộn gì A Sơ cũng sẽ trở về bên nàng.

*

Tuyết đã ngừng rơi.

Thời Du lén leo lên bức tường viện cạnh cây hoa quế, giấu bóng mình giữa tán lá xanh dày phủ đầy tuyết trắng.

Vãn Tình không cho nàng vào Thấm viên, nàng tạm thời không thể tiếp cận Văn Kỳ, chỉ đành leo lên cây để âm thầm quan sát.

Nàng biết trong bóng tối có ám vệ ẩn nấp, nhưng họ cũng không xuất hiện ngăn cản nên nàng chẳng kiêng dè gì mà nằm dài trên chạc cây, nhìn xuống Thấm viên.

Vào đầu đông, Văn Kỳ hầu như rất ít khi ra khỏi Thấm viên. Cửa sổ và cửa chính của nhà luôn đóng chặt. Giờ đây, mái nhà và sân viện phủ đầy tuyết trắng xóa, càng khiến Thấm viên trông lạnh lẽo băng giá hơn.

Thời Du xoa đôi tay tê cóng, hà hơi cho ấm.

“Khụ khụ… khụ khụ…”

Tiếng ho đứt quãng vọng ra từ trong phòng, rung đến mức lớp tuyết dày trên mái hiên rào rào rơi xuống.

A Sơ sau khi bị thương nặng đặc biệt sợ lạnh, chỉ cần bị nhiễm lạnh là sẽ ho liên tục.

Khi đó, chân hắn đã bị thương nặng, không thể đi lại, lại còn để lại chứng tật nghiêm trọng. Mỗi khi trời trở lạnh hoặc vào đêm đông, nhất là nửa đêm, cơn đau sẽ dữ dội như có hàng nghìn mũi gai nhọn đóng vào xương.

Giờ xem ra, chân hắn đã được chữa khỏi, nhưng không biết là khỏi hẳn hay chưa, và liệu có còn đau đớn như trước nữa không?

Thời Du ngẩng đầu nhìn trời, mây xám đặc quánh, e rằng đêm nay sẽ lại có một trận đại tuyết.

Nàng thoăn thoắt như con khỉ từ trên cây tụt xuống, quay về phòng lấy túi tiền rồi đi ra ngoài.

Nàng còn muốn tiếp tục ở lại, nhưng không thể để mình chết cóng hay chết đói được. Văn Kỳ không cho ai mang đồ đến cho nàng, nhưng cũng không cấm nàng ra ngoài mua.

Tiện thể, nàng sẽ mua thêm vài thứ khác mang về.

Từ tiểu viện ra đến cổng phụ, nàng đi thẳng một mạch ra phố lớn.

Quả nhiên, Văn Kỳ đã chờ nàng tự mình rời đi, chứ không hề sai người ngăn cản.

*

“Đi rồi?”

Văn Kỳ khoác áo lông chồn, uể oải nằm trên ghế bành.

Thôi Thất: “Đi rồi, còn mang theo túi tiền.”

Văn Kỳ: “……”

Thôi Thất đợi một lát, thấy chủ tử nhìn hư không xuất thần, định lặng lẽ lui ra.

“Thân phận thích khách tra được chưa?” Văn Kỳ bỗng mở miệng hỏi.

Thôi Thất: “Đã tra được, là người của Tuyên vương.”

Văn Kỳ xoay nhẫn ở ngón cái, cười lạnh: “Xem ra là bổn vương khiến hắn quá nhàn rỗi rồi.”

“Đi chọn mấy tâm phúc của Tuyên vương mà ra tay, đưa nhược điểm của bọn họ cho Khang vương.”

“Vâng.”

Đêm đó, gió tuyết lại đến, đập vào song cửa sổ như quỷ khóc sói gào.

Văn Kỳ cuộn người, hai tay siết chặt đầu gối, đầu ngón tay ấn sâu vào hõm gối, chỉ như vậy mới có thể tạm chống cơn đau từ sâu trong khớp xương truyền đến, từng đợt như búa sắt đóng vào xương.

Cơn đau này sẽ bắt đầu từ giờ Tý đến giờ Mão mới dừng.

Ngay cả Gia Cát thần y cũng không chữa khỏi hoàn toàn, nói đây là bệnh cũ, tuy đau nhưng không nguy đến tính mạng, chỉ có thể chịu đựng được.

Từ khi mẫu phi qua đời, hắn đã học được mọi loại nhẫn nại.

Khi nhẫn nại đã thành thói quen, đau đớn dường như cũng trở nên tê dại.

Hắn nằm trên giường lặng lẽ chịu, trong mắt chậm rãi tràn ra một màu xám tro vô lực.

Ngoài cửa sổ, tiếng gió tuyết càng lúc càng lớn, ồn ào khiến hắn bực bội khó chịu.

Nhưng nghe kỹ, tiếng gió tuyết ấy dường như xen lẫn tiếng người giẫm lên tuyết bước nhanh tới, hướng về phía nhà chính.

Ánh mắt Văn Kỳ từ xám tro chậm rãi hóa thành đen đặc, lặng lẽ chờ.

Kẽo kẹt ——

Cửa mở ra, tiếng bước chân giẫm lên thảm, không nhẹ không nặng, không cố ý che giấu hành tung.

Văn Kỳ nhíu mày.

Màn trướng được vén lên, lộ ra một bàn tay đông lạnh đến mức đỏ sẫm xen trắng nhợt.

Thời Du chạm phải ánh mắt phượng lạnh lẽo, tỉnh táo của Văn Kỳ thì sững người.

“Ngươi tới làm gì?” Văn Kỳ nheo mắt nguy hiểm.

Thời Du thấy hắn vẫn giữ dáng hơi cuộn tròn, lập tức hiểu ra chuyện gì, vội lấy vật được che trong khuỷu tay ra.

“Chân tái phát bệnh đúng không, đây là bao đầu gối ta làm, gói thuốc giống như trước kia.”

Nói rồi, nàng vén chăn của Văn Kỳ, định kéo chân hắn.

Văn Kỳ giữ tay nàng lại, gân xanh ở thái dương giật mạnh: “Ngươi rốt cuộc có biết mình đang làm gì không?”

Thời Du: “Biết chứ, giúp chàng giảm bớt đau đớn.”

Văn Kỳ: “……”

Cơn đau ở đầu gối như gặm cắn dây thần kinh của Văn Kỳ, trên trán hắn lại rịn ra một tầng mồ hôi mịn.

Thấy vậy, Thời Du vội kéo tay áo mình, thành thạo tự nhiên lau mồ hôi cho hắn.

Văn Kỳ ngẩn ra.

“Đau không phải chuyện đáng xấu hổ, không cần chịu đựng một mình. Nếu thật sự quá đau thì… thì cắn ta một cái cũng được…”

Văn Kỳ bực bội đẩy tay nàng ra, thấp giọng quát: “Ra ngoài!”

“Ta không ra.”

Thời Du ưỡn ngực, nói đầy lý lẽ: “Có bản lĩnh thì chàng gọi bọn họ vào kéo ta ra ngoài đi.”

Văn Kỳ: “……”

Sao hắn lại quên con người này luôn bướng bỉnh đến mức tàn nhẫn, dù có bị kéo ra ngoài, nàng cũng sẽ tìm cách chui vào lại.

Phiền thật!

Thấy hắn im lặng, Thời Du như hiểu hắn đã nhượng bộ, nhanh chóng cúi người kéo chân hắn, bàn tay trắng nhấc ống quần lên nhanh gọn, lộ ra đầu gối, rồi thuần thục tròng hai bao đầu gối vào.

Bao đầu gối vẫn ấm, tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt, ôm lấy đầu gối, cơn đau xuyên thấu tim dần bị đè xuống, biến thành cơn đau âm ỉ có thể chịu đựng.

Hắn biết, cơn đau âm ỉ này sẽ không kéo dài lâu, rồi sẽ chỉ còn hơi đau như có như không. Nàng quả nhiên vẫn làm gói thuốc tốt như trước.

“Thế nào?”

Thời Du ngẩng đầu, như muốn khen thưởng mà hỏi hắn.

Văn Kỳ nhìn dung nhan tươi đẹp như cảnh xuân của thiếu nữ, trong lòng hơi lay động, nhưng chỉ mím môi, không nói gì.

Thời Du buông ống quần, chạm vào chân Văn Kỳ thấy lạnh buốt, rõ ràng trong phòng có sưởi địa long, vậy mà cơ thể hắn còn lạnh hơn cả nàng. Xem ra bề ngoài hắn trông khỏe, nhưng thực ra không bằng trước kia.

Không nói hai lời, Thời Du cởi giày, chui vào ổ chăn, còn cố ý sát lại bên người Văn Kỳ.

Văn Kỳ kinh hãi: “Ngươi làm gì vậy?”

Thời Du nghiêng người đối mặt với hắn, hơi thở ấm áp phả lên mặt hắn, trong đáy mắt long lanh phản chiếu gương mặt hắn.

“A Sơ, trước đây chàng đặc biệt sợ lạnh, cứ đến mùa đông là cơ thể không tự giữ nhiệt được, phải để ta giúp chàng.”

Văn Kỳ nhìn Thời Du. Hắn đã cho nàng cơ hội rời đi, nhưng nàng lại chọn liều lĩnh xông tới, chẳng lẽ nàng không biết hậu quả của việc này sẽ là gì sao?

Thôi, xem như nể tình nàng nghĩa nặng tình sâu, giữ nàng lại cũng không phải không thể.

Hầu kết Văn Kỳ khẽ lăn, cố tình hỏi dù đã biết rõ: “Giúp thế nào?”