Chương 3: Gặp lại

Thời Du ngơ ngác nhìn gương mặt trước mắt.

Âm thanh huyên náo bốn phía như thủy triều rút khỏi tai nàng, đầu óc trống rỗng. Trâm độc vẫn còn đặt trên yết hầu Văn Kỳ, nàng đã quên cả phản ứng.

Bỗng khóe mắt lóe lên một tia sáng bạc chói mắt.

Gương mặt kia khẽ cau mày, ngay sau đó tung chân đá mạnh vào chiếc bàn lớn dưới người nàng.

Thời Du còn đang nằm sấp trên bàn, trong chớp mắt đã bị một lực mạnh mẽ hất ngược về phía sau.

Gần như cùng lúc, lưỡi Nhạn Linh đao sắc lạnh lướt sát qua da mặt nàng, bổ mạnh xuống góc bàn.

Khi bàn trượt ra ngoài, góc bàn đã bị chém xén, để lại một vết cắt sâu hoắm.

Đám ám vệ sững người, không hiểu tại sao chủ tử lại đá nữ nhân kia ra, rồi mới chợt nhận ra, chủ tử rõ ràng là không muốn nàng chết, nên lập tức lao đi xử lý kẻ khác.

Chiếc bàn trượt đi hơn hai trượng mới dừng lại. May mà Thời Du vẫn nằm sấp trên đó nên không chịu cú va chạm quá mạnh.

Nàng vẫn giữ nguyên tư thế, ngẩng đầu nhìn về phía Văn Kỳ.

Lần này, nàng thấy rõ ràng, Thận vương Văn Kỳ có một gương mặt giống A Sơ như đúc.

Văn Kỳ lạnh nhạt liếc nàng, rõ ràng là cùng một khuôn mặt nhưng ánh mắt lại hoàn toàn xa lạ.

Hắn vẫn giữ dáng vẻ hơi dựa nghiêng, lười nhác như thể cho dù trời sập xuống cũng chẳng bận tâm.

“Ngươi là ai?” Thời Du run giọng hỏi.

Văn Kỳ cười lạnh: “Rõ ràng ngươi hành thích bổn vương, vậy mà lại không biết bổn vương là ai?”

Tim Thời Du đập dữ dội, tay chân mềm nhũn. Mọi thứ trước mắt dường như không chân thật, nàng gần như vừa lăn vừa bò tiến lại gần Văn Kỳ.

Thôi Thất định ra tay ngăn cản, nhưng Văn Kỳ chỉ liếc hắn một cái, Thôi Thất lập tức lùi về sau.

Thời Du lao đến trước mặt Văn Kỳ. Nàng mặc chiếc váy mỏng manh đến đáng thương, bờ vai trắng nõn và vòng eo tinh tế rực rỡ đập thẳng vào mắt hắn.

Hắn không khỏi hơi ngẩn người, thoáng nhớ đến bóng hình kiều diễm bị chôn sâu trong ký ức.

Tiếng lục lạc khẽ vang, bàn tay hắn bất ngờ bị đôi bàn tay mềm mại nắm lấy, ống tay áo bị kéo lên đến khuỷu, để lộ vết sẹo cũ ở mặt trong cánh tay năm xưa.

Đó là vết thương năm xưa khi thuyền phát nổ, bị mảnh vỡ ghim vào mà rách toạc, sau khi liền lại thì trông giống như một đóa hoa mai đang nở rộ.

Thiếu nữ đỏ hoe mắt, ngẩng lên nhìn hắn, nước mắt rưng rưng:

“Chàng là A Sơ, đúng không? Chàng không chết! Thật tốt quá…”

Trước đó là nghi vấn, sau đã thành khẳng định. So với việc xác nhận thân phận, điều nàng quan tâm hơn rõ ràng là sự sống chết của hắn.

Nàng quả thực là người có tình có nghĩa, đáng tiếc hắn đã không còn là kẻ ngốc mất trí năm xưa bị nàng lừa đến xoay vòng nữa.

Văn Kỳ rụt tay lại, thong thả rút khăn ra lau chỗ vừa bị Thời Du chạm vào, giọng đầy châm biếm:

“Muốn thu hút sự chú ý của bổn vương thì nữ nhân nhiều không kể xiết. Chỉ có ngươi là thủ đoạn mới mẻ nhất, trước diễn một màn ám sát, sau lại bày ra trò cố nhân trùng phùng, đáng tiếc, ngươi tính sai rồi, bổn vương —”

Hắn hơi cúi người, mang theo khí thế tuyệt đối uy áp, nhìn thẳng Thời Du:

“— vốn chẳng phải hạng người thương hoa tiếc ngọc.”

Thời Du vội lắc đầu liên tục: “Không phải, không phải! Ta muốn gϊếŧ không phải chàng! Người ta muốn gϊếŧ là… Khi đó ta còn tưởng chàng bị Thận vương hại chết… A Sơ, vì sao chàng không nói cho ta biết chàng còn sống? Chàng có biết bao năm nay ta đã chịu khổ thế nào để báo thù cho chàng không…”

Nỗi tủi hờn và bất lực tích tụ bấy lâu phút chốc vỡ òa, nước mắt ào ạt trào ra.

Động tác trên tay Văn Kỳ chợt khựng lại.

Thích khách đều đã bị tiêu diệt, đám ám vệ đang lần lượt tra xét thân phận chúng, nhưng tai thì đồng loạt hướng về phía này.

Gia Cát Truy lặng lẽ dịch lại gần Thôi Thất, hích nhẹ một cái, khẽ hỏi:

“Chuyện gì thế này?”

Thôi Thất mím môi chặt đến mức không thể mở miệng.

Gia Cát Truy: “…”

Văn Kỳ cau mày.

Trước kia, khi Dịch vương có ý định tạo phản trong chuyến du thuyền, hắn biết được nên thuận thế mà tương kế tựu kế, cố ý vào thời khắc Dịch vương ép vua thoái vị ra tay cứu lão hoàng đế, nhờ đó lập công cứu giá.

Nào ngờ Dịch vương đã sớm chất đầy dầu hỏa trong khoang thuyền ngầm. Khi ấy, hắn rút lui không kịp, bị sóng dữ ập tới, trọng thương rồi rơi xuống nước.

Khi tỉnh lại, hắn đã ở trong căn nhà tranh của nữ nhân này.

Lúc đó, đầu hắn vừa chịu một cú va chạm mạnh, mọi chuyện trước kia đều không thể nhớ nổi. Nàng liền nhân lúc hắn mất trí nhớ, bịa ra rằng hắn chính là phu quân mới qua cửa của nàng.

Đường đường là một thân vương vậy mà lại bị một cô gái mồ côi nơi sơn dã lừa đến mức này!

Sau khi khôi phục trí nhớ, hắn từng muốn gϊếŧ nàng để rửa mối nhục năm xưa. Nhưng thấy nàng trước kia cũng coi như có công chăm sóc hắn, hắn mới tha cho một mạng, lại còn bày kế giả chết để thoát khỏi “phiền toái” này.

Nào ngờ, “phiền toái” ấy lại tự tìm đến cửa.

Ban đầu hắn định tiếp tục tha cho nàng, ai ngờ con ngốc này lại tới hành thích hắn...

Dù biết tất cả những việc đó là vì báo thù thay hắn nhưng nhìn nàng khóc lóc như hoa lê vũ đái, e rằng một sớm một chiều cũng khó mà dứt ra được.

Hắn hiểu rõ, trong bóng tối vẫn còn vô số ánh mắt đang dõi theo. Ngay lúc này, ở vào thời điểm then chốt, nàng chỉ cần ở thêm một khắc thôi cũng là tự tìm đường chết.

Hắn cúi đầu, thái dương căng chặt, lạnh giọng nói: “Bổn vương không hiểu ngươi đang lảm nhảm cái gì. Ngươi cứng đầu hồ đồ như vậy là nghĩ bổn vương giỏi nhẫn nhịn, có thể để mặc ngươi lặp đi lặp lại làm càn nhiều lần sao?”

Nói rồi, hắn nâng mắt nhìn Thời Du. Trong đôi mắt rõ ràng dần dần trào lên một tầng đỏ ngầu, như thể đã thực sự giận dữ tới cực điểm.

Thời Du khựng lại. Trước mắt nàng, nam nhân này tuy gương mặt giống A Sơ như đúc nhưng tính tình lại hoàn toàn khác biệt, A Sơ vốn ôn hòa như ngọc, còn hắn thì âm trầm, hung ác, chẳng hề giống cùng một người.

Nhưng nếu gương mặt có thể giống nhau, vậy vết sẹo trên cánh tay thì sao?

Hắn chính là A Sơ!

Thời Du bỗng nhớ lại, khi nàng nhặt được A Sơ, hắn bị thương nặng và mất trí nhớ. Sau đó lại mắc chứng đau đầu, ký ức lúc rõ lúc loạn. Chẳng lẽ vì bệnh cũ tái phát mà quên sạch quá khứ của bọn họ?

Nhìn thiếu nữ với đôi mắt đỏ hoe, trông như con nai nhỏ bị hoảng sợ, Văn Kỳ càng thêm quyết tâm, dao sắc phải chặt đứt đay rối, để nàng nhanh chóng rời khỏi đây.

“Người đâu, đưa nàng —”

Lời còn chưa dứt, ai ngờ thiếu nữ lại nắm chặt cánh tay hắn, vội vàng nói:

“A Sơ, có phải đầu chàng lại phát bệnh, quên mất chuyện của chúng ta rồi không? Không sao cả, nhớ hay không cũng không quan trọng, chỉ cần chàng còn sống là tốt rồi. Về sau ta sẽ luôn ở bên chàng, giống như trước kia.”

Văn Kỳ: “…”

Thiếu nữ ngẩng đôi mắt nhìn lên, tựa như làn nước suối trong núi, gợn sóng khẽ lay, chứa đựng sự thuần khiết, khát vọng và chờ đợi.

Thôi vậy.

Văn Kỳ đưa tay vòng ra sau gáy Thời Du. Nàng không hiểu vì sao, đôi mắt mở to nhìn hắn, trong đáy mắt trong trẻo phản chiếu trọn vẹn bóng hình hắn.

Bàn tay hắn khẽ bấm vào huyệt ngủ sau tai nàng, thân thể Thời Du lập tức mềm nhũn, ngã vào lòng hắn như bông, hoàn toàn mất đi sức lực.

Cảm giác mềm mại này vẫn giống như trước kia.

Yết hầu Văn Kỳ khẽ chuyển động.

Bọn ám vệ đã xử lý mọi chuyện xong, đứng ngay ngắn chờ lệnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chẳng ai dám lên tiếng.

Văn Kỳ bế ngang Thời Du lên.

Gia Cát Truy tò mò bước lại, định mở miệng, nhưng đã bị Văn Kỳ trừng cho một cái sắc lạnh, lập tức nghẹn lời, nuốt chửng luôn cái tính tò mò chết tiệt của mình.

Ôm Thời Du bước ra ngoài, Văn Kỳ vừa đi vừa ra lệnh cho Thôi Thất:

“Xử lý sạch sẽ tất cả tai mắt âm thầm.”

*

Thời Du tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường, trước mắt đã không còn là cảnh tượng ở Đại Phàn Lâu.

Nàng nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, đây là một căn phòng còn khá lịch sự, tao nhã. Thôi Thất đứng bên bàn, cách nàng bảy bước.

“Đây là đâu?”

Thời Du theo bản năng hỏi. Nàng hoang mang nhớ lại A Sơ đã đỡ mình, ngay sau đó liền bất tỉnh.

Thôi Thất chỉ đáp: “Nơi này rất an toàn, cô yên tâm.”

Thời Du thoáng liếc qua phía sau Thôi Thất, ngoài cửa sổ thấp thoáng lộ ra một đoạn áo dài màu trắng xanh dưới ánh trăng, ánh mắt nàng hơi khẽ rung động.

“Đây là một trăm lượng hoàng kim.” Thôi Thất mở chiếc hộp gỗ trên bàn ra, “Còn có ba gian cửa hàng cùng một căn nhà ở trấn Vân Lai, những thứ này hẳn là đủ để cô quay về, nửa đời sau vô ưu vô lo.”

Đây là muốn đuổi nàng đi.

Thời Du nghi hoặc hỏi: “Hắn không phải không nhớ rõ ta là ai sao? Sao lại biết ta đến từ trấn Vân Lai?”

Thôi Thất khẽ nhếch môi, ánh mắt hiện rõ vẻ trào phúng: “Thời cô nương, cô quá xem thường đám ám vệ của chúng ta rồi.”

Thời Du nghẹn lời, quả thật là nàng đã xem thường.

Hôm nay, vừa thấy ở Đại Phàn Lâu, nàng mới biết ám vệ của Thận vương thâm sâu khó lường đến mức nào. Nếu họ muốn điều tra thân phận nàng, tất nhiên là không thể giấu.

“Ta muốn gặp hắn.”

“Vương gia không phải người cô muốn gặp là có thể gặp được. Tại hạ khuyên cô tốt nhất nên cầm lấy những thứ này rồi nhanh chóng rời Trường An.”

Thời Du cố chấp nhìn chằm chằm Thôi Thất: “Không gặp được A Sơ, ta sẽ không đi.”

Thôi Thất thở dài: “Cô nương, hà tất phải như vậy. Cho dù cô và vương gia của chúng ta thật sự từng có chuyện cũ thì vương gia cũng đã không còn nhớ rõ những việc vụn vặt ấy nữa. Sao cô không cầm lấy số bồi thường này rồi dứt khoát buông tay?”

Buông tay?

Nói thì dễ. Trước kia nàng từng nghĩ A Sơ bị người hại chết, mang theo chút manh mối ít ỏi mà truy tìm khắp nơi.

Rời trấn Vân Lai, nàng mới biết trời đất rộng lớn đến nhường nào, lòng người hiểm ác ra sao. Vì thế, nàng chịu đủ mọi khổ cực, suýt nữa mất mạng.

Mỗi lần tuyệt vọng cận kề cái chết, chính là thù hận muốn báo thù cho A Sơ đã chống đỡ nàng sống tiếp.

Nàng từng cho rằng Thận vương là hung thủ nên mới tìm cách lẻn vào vương phủ, mưu tính báo thù.

Bao năm nay, mỗi ngày nàng đều sống trong giày vò của nhớ thương và thù hận. Kết quả cuối cùng lại chỉ là một hiểu lầm, bảo nàng làm sao cam tâm buông tay?

Huống chi, hắn vẫn còn sống.

Ngay cả khi đã không còn nhớ rõ chuyện trước kia nhưng hắn vẫn hai lần tha cho nàng, nhất định là trong lòng đối với quá khứ của họ vẫn còn chút cảm giác. Hắn nhất định có thể khôi phục lại đoạn ký ức của hai ngừoi!

Thời Du bình thản liếc nhìn song cửa sổ: “Ta không cần tiền. Ngươi nói với hắn, chỉ cần trả A Sơ lại cho ta, ta lập tức rời đi.”

“Thời cô nương, ta khuyên cô nên dập tắt ý nghĩ này. Hiện giờ vương gia thân phận tôn quý, còn cô… Mong cô tự lo bản thân mình cho tốt đi.”

Nhiệm vụ của Thôi Thất chỉ là chờ nàng tỉnh lại, giao đồ cho nàng, rồi tống cổ nàng rời khỏi Trường An. Nhiệm vụ hoàn thành, Thôi Thất không ở lại thêm, xoay người định đi.

“Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió.”

Thời Du bỗng nói.

Thôi Thất khựng lại, cau mày đầy khó hiểu.

“Chuyện hôm nay không thể giấu được Tuyên vương. Các ngươi cứ khăng khăng đuổi ta ra ngoài, ta chỉ là một nữ tử yếu ớt, nếu rơi vào tay bọn họ…” Nàng cố ý dừng lại, khẽ thở dài một hơi rồi nói tiếp: “E rằng chẳng bao lâu nữa, cả Trường An sẽ truyền ra đoạn quá khứ phong lưu chật vật của vương gia ở trấn Vân Lai.”

Khóe môi Thôi Thất co giật.

Nàng mà là nữ tử yếu ớt sao? Rõ ràng lúc trước ở trước mặt bọn họ, sắp chết còn không sợ kia mà?

Cửa đóng lại, phát ra tiếng “leng keng” rồi mở ra, Văn Kỳ với gương mặt trầm lạnh bước nhanh tới trước mặt Thời Du.

Thời Du theo bản năng nắm chặt chăn đệm.

Ngay sau đó, cổ nàng bị bàn tay lạnh lẽo, mạnh mẽ siết chặt, gần như nhấc bổng cả người nàng khỏi giường:

“Ngươi dám uy hϊếp bổn vương?”

Trên người Văn Kỳ tỏa ra sát khí dày đặc, đáy mắt đen trầm lộ rõ ý gϊếŧ chóc mãnh liệt.

Hắn không phải A Sơ. A Sơ sẽ không bao giờ dùng ánh mắt âm độc và tàn nhẫn như vậy nhìn nàng.

Trong lòng Thời Du thoáng dấy lên ý định lùi bước.

Nhưng khi tay áo Văn Kỳ trượt xuống đến khuỷu tay, để lộ vết thương cũ trên cánh tay năm nào…

Chính là những vết sẹo hình hoa mai nàng từng hôn lên không biết bao nhiêu lần. Tim Thời Du bỗng như phá vỡ ngục tù, rung lên mạnh mẽ.

“Một năm!”

Nàng run rẩy đưa tay bám chặt lấy cánh tay hắn, mang theo quyết tâm liều lĩnh cùng khẩn cầu, khó khăn nói:

“Một năm, nếu trong một năm, chàng vẫn không thể nhớ lại quá khứ của chúng ta… ta… ta sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời chàng.”

“……”

Ánh mắt Văn Kỳ khẽ lay động.