Mặt trời lặn về tây, sắc đỏ đầy trời, thôn núi yên tĩnh chìm trong ánh chiều tà rực rỡ, như khoác lên mình một tấm lụa mỏng ngũ sắc.
“Ta về rồi!” Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy ra, Thời Du cõng giỏ tre bước nhanh vào.
Dưới giàn tử đằng buông rủ bên mái hiên, một nam tử đang ngồi. Dù mặc áo vải thô nhưng khí chất thanh tú nho nhã của hắn vẫn khó mà giấu được.
Nghe tiếng nàng trở về, hắn vội giấu thứ gì đó ra sau lưng, ngẩng đầu, nở nụ cười nhìn nàng: “A Du về rồi à.”
Thời Du lúc nãy đã thoáng thấy món đồ hắn cầm, liền đặt giỏ tre xuống, bước lại gần: “Chàng giấu cái gì vậy?”
Nam tử lảng tránh: “Không, không có gì.”
Thời Du bất ngờ ghé sát lại.
Hàng mi hắn khẽ run, gương mặt dần đỏ lên.
Thời Du cười tinh nghịch: “Đừng nhúc nhích, trên đầu chàng có cái gì ấy.”
Nghe vậy, hắn đứng yên. Thời Du khẽ gỡ một đóa tử đằng hồng phấn từ mái tóc đen ra, nhân lúc hắn sững người, tay nàng nhanh chóng luồn ra phía sau lưng hắn.
Sắc mặt hắn chợt biến đổi, vội xoay người định giật lại, nhưng không kịp.
Thời Du lùi mấy bước, giơ món đồ lên.
Là một cây trâm gỗ đào khắc văn hoa mây, khảm bạc sáng bóng, hẳn là vừa mới làm xong.
Thảo nào dạo này A Sơ cứ hay lẩn tránh nàng, thì ra là mải khắc cái này.
Phải nói rằng tay nghề của A Sơ rất tốt, cây trâm thủ công này tinh xảo chẳng kém gì đồ bán ở trấn.
“Thích không?” Hắn lo lắng hỏi.
Thời Du cài cây trâm lên búi tóc, nghiêng đầu cười tươi: “Chỉ cần là A Sơ tặng, ta đều thích.”
Khóe mắt nàng thoáng thấy tay hắn rụt vào trong tay áo, bèn kéo ra xem, quả nhiên ở hổ khẩu có một vết cắt khảm bạc sâu hoắm.
“Chàng bị thương?!”
A Sơ dịu dàng cười nhẹ: “Chỉ cần A Du thích, bị thương cũng đáng.”
…
Gió nhẹ lay động dây tử đằng dưới hiên, những nhụy hoa tím lả tả rơi.
“Đúng rồi, Tết Trung Nguyên sắp đến, trấn trên treo rất nhiều hoa đăng đẹp lắm, ta dẫn chàng đi xem nhé?”
“Ta, ta không đi đâu.”
A Sơ cúi đầu nhìn chiếc xe lăn, trong mắt ánh lên vẻ mất mát rõ rệt.
Thời Du nắm tay hắn, giọng quả quyết: “Yên tâm, ai dám cười chàng ta sẽ thả Tiểu Hồng ra cắn hắn! Chỉ cần có ta, không ai dám bắt nạt chàng đâu, A Sơ, ta sẽ bảo vệ chàng cả đời.”
Ánh sáng thay đổi, mặt trăng lưỡi liềm treo ngoài khung cửa sổ.
“A Sơ, ta muốn vào núi Vô Kê hái thảo dược, khi nào về, ta sẽ dẫn chàng tới trấn Tứ Phương tìm Gia Cát thần y, nhất định ông ấy sẽ chữa được chân cho chàng.”
Thời Du đang thu dọn hành lý thì bất chợt cánh tay bị một bàn tay gầy nắm chặt.
Nàng quay đầu, bắt gặp một đôi mắt tràn đầy kinh hoảng và lo lắng: “A Du, đừng đi, được không?”
Ánh mắt hắn hệt như con thú nhỏ lạc lõng trong đêm mưa, khiến người ta xót xa.
“Ta biết chàng lo lắng điều gì, nhưng mà A Sơ yên tâm, từ nhỏ ta đã theo cha mẹ vào núi hái thuốc, sẽ không sao đâu. Huống hồ…” Thời Du ngồi xuống, nắm chặt tay hắn, “A Sơ còn đang ở nhà đợi ta, ta nhất định sẽ bình an trở về.”
Hắn hơi cúi mắt, không khuyên nhủ thêm nữa.
Thời Du thấy vậy thì ngồi xổm xuống cạnh hắn, hỏi:
“Đừng lo cho ta, chàng thử nghĩ về tương lai đi. Chờ chân chàng khỏi rồi, chàng muốn làm gì nhất?”
A Sơ nhìn nàng, ánh mắt sáng rực: “Cưới nàng.”
Thời Du đỏ mặt, ánh mắt hơi lảng tránh: “Nhưng chúng ta đã là phu thê rồi mà.”
“Không giống nhau.”
“Có gì không giống?”
A Sơ nâng tay, lòng bàn tay vuốt ve gương mặt nàng, ánh mắt lưu luyến. Hắn đang định nói tiếp thì cảnh lại đột ngột chuyển.
Bầu trời tối sầm, mây đen cuồn cuộn kéo đến, không khí ngập hơi ẩm nặng nề.
Chỉ chốc lát sau, mưa lớn trút xuống.
“A Sơ, chuẩn bị xong rồi, giờ ta sẽ đưa chàng đi chữa chân…”
Thời Du cuối cùng cũng về tới trước cửa nhà, nhưng trước mắt nàng lại là biển lửa ngút trời.
Cái tráp đổ xuống, bạc vụn lăn lóc khắp đất, phản chiếu ánh lửa rừng rực.
“Cứu ta… A Du… Cứu ta…”
Trong biển lửa, nam tử thanh nhuận như cây tùng ngồi trên xe lăn, đưa tay về phía nàng.
Những ngón tay trắng như ngọc dương chi kia chỉ trong chớp mắt đã bị lửa liếʍ cháy, biến thành lớp xương đen đặc.
“A Sơ!”
*
“A Sơ…”
Trên giường, tóc mai Thời Du ướt đẫm, mồ hôi thơm đầm đìa, những giọt mồ hôi lăn nhanh trên làn da mịn. Hàng mi rậm như cánh bướm dập dờn trong cơn mưa to, run run không ngừng, đôi bàn tay trắng mịn bất chợt nắm chặt chăn bông.
“Du tỷ tỷ!” Tiểu Hỉ gọi to một tiếng.
Thời Du giật mình tỉnh lại, thần sắc bàng hoàng.
Tiểu Hỉ ôm ngực thở phào: “Du tỷ tỷ lại gặp ác mộng nữa à? Ta gọi tỷ mãi mà không tỉnh, làm ta sợ muốn chết.”
Thời Du chớp mắt, trong mắt dần tỉnh táo.
Nàng lại mơ thấy phu quân A Sơ của nàng.
Mấy ngày nay, hắn liên tục xuất hiện trong giấc mộng. Có phải là vì còn oán hận khi chưa thể báo thù rửa hận không?
“Có chuyện gì vậy?” Nàng uể oải đứng dậy.
Tiểu Hỉ đưa tay đỡ nàng, nói: “Nghe nói vương gia sắp trở lại, bên Thấm viên cần nước. Nếu Du tỷ tỷ không khỏe thì cứ nghỉ ngơi đi, để ta đi xách nước.”
Bắc viện toàn là nha hoàn làm việc nặng. Thời Du khỏe mạnh, ít nói, nên từ khi vào đây đã phụ trách quét dọn, xách nước, chẻ củi.
Tiểu Hỉ thì phụ trách giặt giũ, hai người ở chung một phòng, ngày thường có việc gì cũng giúp đỡ nhau.
“Không cần, ta tự đi.”
Không hiểu vì sao, từ mấy chữ này, Tiểu Hỉ lại nghe ra một chút nghiến răng nghiến lợi, đầy hận ý.
*
“Mau! Mau! Vương gia tới rồi, đám tạp dịch dẹp đường nhanh lên!”
Người hầu trong phủ vừa chạy vừa hô lớn.
Thời Du quay đầu lại, liền thấy cuối con đường, bên ngoài cổng tròn, ánh sáng lấp lóe như sương tuyết, từ trong làn mây mờ ảo nơi cuối hẻm, vài bóng người chậm rãi bước ra.
Người đi đầu dáng người cao ráo, một thân bạch y gần như hoà làm một với ánh trăng, như cây tùng cô độc đứng vững trên đỉnh núi tuyết.
Khi hắn bước đi, bóng cây loang lổ lay động trên người, lúc sáng lúc tối.
Bóng dáng này nàng đã từng thấy từ xa vài lần. Nàng đã vô số lần tưởng tượng, nếu như A Sơ của nàng ngày trước có thể đứng dậy, chắc hẳn cũng sẽ mang phong thái tuyệt thế như vậy.
Ông trời thật bất công, người tốt thì chẳng sống lâu, còn kẻ ác lại nhởn nhơ tiêu dao.
Nàng vẫn không sao hiểu nổi vì sao năm đó căn nhà tranh lại bốc cháy cho đến khi nàng tìm được một miếng ngọc bội gần phần tro tàn cháy đen của A Sơ.
A Sơ chưa từng sở hữu món đồ quý giá như vậy nên chắc chắn đó là do hung thủ sơ ý làm rơi.
Gần một năm ròng rã truy tìm, cuối cùng nàng cũng biết được chủ nhân miếng ngọc bội này là Thận vương.
Một vị vương gia quyền thế ngất trời, sao phải vượt ngàn dặm đến gϊếŧ chết một A Sơ tàn phế?
Nàng không rõ giữa Thận vương và A Sơ rốt cuộc có ân oán gì, nhưng A Sơ đã mất trí nhớ, đôi chân lại phế, căn bản không thể uy hϊếp hắn. Thế mà Thận vương vẫn ra tay không chút nương tình.
A Sơ đã chết, chết một cách bi thảm, còn Thận vương vẫn sống ung dung.
Nếu ông trời đã không công bằng, vậy thì để nàng thay trời hành đạo!
Khi bóng người kia bước qua cổng tròn, Thời Du dần thấy rõ.
Mái tóc đen nửa buộc phất phơ, gương mặt bị che bởi chiếc mặt nạ quỷ ôm sát, chỉ lộ ra chiếc cằm gầy trắng nhợt, đôi môi mỏng khép chặt, và đôi mắt đen sâu hoắm như hoà làm một với gương mặt quỷ.
Hai năm sống trong vương phủ, nàng chưa từng thấy diện mạo thật của Thận vương. Ngay cả khi ở trong phủ, hắn vẫn mang mặt nạ, chắc vì đã làm quá nhiều chuyện thất đức nên mới phải che giấu.
“Khụ, khụ…”
Tiếng ho ngắt quãng vọng lại theo gió.
Tai Thời Du khẽ động, lập tức nhận ra thân thể Thận vương quả thật không khoẻ.
“Thời Du, còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau quỳ xuống!” Người bên cạnh khẽ kéo váy nàng, giọng run run nhắc nhở.
Những nô tỳ này vốn không được phép nhìn thẳng chủ tử. Thấy chủ tử, bọn họ chỉ có thể cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Năm ngoái, trong phủ từng có một nô tỳ ỷ mình có chút nhan sắc, cố tình va chạm trước mặt Thận vương. Kết quả, nàng ta bị đánh chết ngay tại chỗ, hơn nữa còn là trước mặt toàn bộ hạ nhân trong phủ.
Từ đó về sau, chẳng còn ai dám nảy sinh ý nghĩ viển vông nữa.
Thời Du thu hồi tầm mắt, phủ phục quỳ xuống đất.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Khi đi ngang qua Thời Du, vạt áo choàng màu trắng ngà điểm hoa văn chìm của hắn khẽ lướt qua mu bàn tay đang đặt sát nền gạch của nàng. Hơi thở như có như không của thảo dược xen lẫn mùi bạch đàn hương nhàn nhạt len lỏi vào khứu giác nàng.
Ngón tay Thời Du khẽ co lại, cố ấn sâu đầu ngón tay vào những mảnh vụn đá lát trên đường.
“Các ngươi đem nước lên đài ngắm trăng, xong thì mau lui ra.” Quản sự Thấm viên, Vãn Tình, phân phó.
Thời Du đứng dậy nhấc thùng nước. Những ngón tay thon mảnh bị mảnh đá rạch ra vài vết máu, từng giọt đỏ sẫm theo lực siết chảy xuống, lẫn vào làn hơi nóng đang bốc lên từ mặt nước.
Từ nhỏ, nàng đã dùng máu mình để nuôi dưỡng cổ trùng, cổ độc cũng nuôi dưỡng ngược lại nàng nên cơ thể nàng trăm độc không xâm.
Nhưng máu nàng lại là thứ kịch độc chí mạng.
Thời Du cúi đầu, theo mọi người đi ra ngoài. Sắp đến cổng lớn, nàng khẽ nghiêng mình, trốn vào hành lang tối.
Chừng nửa nén nhang sau, Vãn Tình dẫn đoàn người bước ra.
“Vương gia tắm gội không thích có người hầu hạ, các ngươi cứ canh ở ngoại viện. Ta đến nhà bếp chuẩn bị thức ăn cho vương gia.”
Lợi dụng lúc mọi người đưa mắt nhìn theo Vãn Tình, Thời Du như cá lướt nước, lặng lẽ tiến vào nội viện.
Qua khe cửa, Thời Du liếc vào bên trong. Ánh nến hắt hiu, im ắng đến mức nghe được tiếng tro tàn rơi.
Ở gian tây đặt một bình phong tam phiến, thêu cảnh sơn thủy. Sau bình phong, làn hơi nóng đang cuộn lên.
Thời Du điều chỉnh nhịp thở, chậm rãi bước tới phía sau bình phong.
Xuyên qua lớp sa mỏng, nàng thấy Thận vương đang tựa lưng vào thùng tắm, hai tay buông thõng trên mép thùng, bất động như đã rơi vào hôn mê.
A Sơ, chàng chờ ta, ta sẽ báo thù cho chàng!
Thời Du lấy con dao găm từ trong ngực ra, lặng lẽ bước đến phía sau Thận vương. Ánh thép lạnh lóe lên, lặng yên áp sát cổ họng hắn.
Đúng lúc này, bàn tay vốn buông lỏng bên mép thùng bỗng chộp lấy cổ tay nàng nhanh như sét đánh khiến nàng không kịp phản ứng.
“Rắc!”
Một tiếng giòn vang. Cơn đau nhói như xuyên tim từ cổ tay truyền tới, cổ tay bị hắn đập mạnh xuống mép thùng, dao găm cũng rơi ra xa.
Chỉ trong chớp mắt, thân thể nàng mất thăng bằng, bị một lực mạnh kéo vào trong thùng tắm.
Thình thịch!
Tầm mắt nàng tối sầm, nước bắn tung tóe.
Nàng cố vùng vẫy để ngoi lên mặt nước nhưng bất kể nàng dùng bao nhiêu sức, vẫn không thể thoát khỏi bàn tay như gọng kìm trên cổ.
Không biết qua bao lâu, bàn tay ấy mới hung hăng kéo nàng lên. Vừa ngoi khỏi mặt nước, nàng mơ hồ thấy một gương mặt, nhưng chưa kịp nhìn rõ, tầm mắt đã bị bẻ hướng sang phía cửa sổ.
Cổ họng lại bị siết chặt hơn, Thời Du hoàn toàn tin rằng hắn định bẻ gãy cổ mình.
Ai bảo Thận vương từ nhỏ ốm yếu, thuốc không rời tay, ngay cả con gà cũng không trói nổi?
Hơi thở trong ngực ngày càng ít, áp lực khiến nàng hoa mắt, cả người nóng rực. Bản năng khiến nàng cố bẻ cánh tay đang ghì chặt cổ mình, tiếng thở dồn dập bật ra khỏi cổ họng.
Ngay khoảnh khắc cận kề cái chết, nàng thấy A Sơ ngồi trên xe lăn, giữa biển lửa vươn tay về phía mình, khẽ mỉm cười:
“A Du, ta tới đón nàng.”
… Vậy đi, kết thúc rồi.
Thời Du chấp nhận số phận, khẽ nhắm mắt.
Đúng lúc này, lực siết trên cổ bất ngờ buông ra, nhưng chưa kịp lấy hơi, cổ nàng lại nhói đau dữ dội, bóng tối lập tức nuốt chửng nàng.
Khi tỉnh lại, Thời Du phát hiện mình đang ở trong địa lao. Bức tường tối om treo đầy những hình cụ vấy máu, không khí toàn là mùi tanh nồng, bên dưới giá treo thân thể nàng là một vũng máu đỏ sẫm chưa kịp khô.
Rõ ràng nơi này mới vừa hành hình ai đó.
Cả địa lao chỉ có một mình nàng.
Nàng cúi nhìn xuống, quần áo vẫn nguyên vẹn, trên người không có vết thương nào, chỉ có cổ tay phải bị bẻ gãy mềm nhũn, đau đến mức mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Thận vương vậy mà không gϊếŧ nàng ngay?
“Khụ, khụ…”
Tiếng ho kéo dài, bệnh khí quen thuộc mà nàng vừa nghe trước đó.
Thời Du siết chặt nắm tay, quay đầu cảnh giác nhìn người đang từ cầu thang bước xuống.
Là Thận vương và thủ hạ của hắn. Hắn vẫn đeo chiếc mặt nạ quỷ, chỉ thay bộ huyền y. Lớp áo bào đỏ bên trong theo từng bước chân thoắt ẩn thoắt hiện, không còn vẻ đoan chính thường ngày mà để lộ vẻ tà mị vốn có.
Thời Du hung hăng trừng mắt nhìn nam nhân đang từ từ tiến lại gần.
Việc đã đến nước này, nàng cũng chẳng còn muốn che giấu sự căm hận của mình đối với Thận vương nữa. Chỉ là, điều khiến nàng thấy lạ là tại sao Thận vương lại đích thân thẩm vấn nàng.
Mãi cho đến khi nhìn rõ thứ trong tay hắn, ánh mắt nàng chợt biến đổi:
“Trả nó lại cho ta!”
Thận vương xoay xoay cây trâm gỗ đào, chậm rãi quan sát:
“Ngươi là kẻ sắp chết, giờ chẳng qua giữ được cái mạng thêm chút thời gian, thế mà lại coi trọng thứ đồ vô dụng này đến vậy sao?”
Giọng hắn trầm thấp, pha chút khàn khàn, nghe như đang trìu mến an ủi - khiến người ta sinh ra ảo giác rằng kẻ có giọng nói như thế hẳn phải là bậc thánh nhân từ ái thương dân.
Đây là lần đầu tiên Thời Du nghe thấy giọng của Thận vương. Không hiểu vì sao nàng luôn cảm thấy trong giọng nói của hắn ẩn chứa một sự quen thuộc khó diễn tả thành lời.
“Nó không phải đồ vô dụng! Trả lại cho ta!”
Đó là món đồ A Sơ tự tay làm cho nàng, là vật duy nhất y để lại. Nàng luôn cài nó trên tóc, để cho A Sơ tận mắt nhìn thấy nàng đã tự tay gϊếŧ chết kẻ thù của y thế nào.
Thận vương vuốt ve cây trâm mà không nói gì, từng bước tiến về phía Thời Du.
Nàng hơi ngửa đầu, đối diện đôi mắt sau chiếc mặt nạ quỷ.
Đó là một đôi mắt đen sâu như mực, trầm đến mức không thể nhìn thấu đáy, tựa như đêm tối vô tận, vĩnh viễn không có lấy một tia sáng, khiến người ta vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng.
Nhưng khóe mắt hắn lại hơi nhướng lên, mang theo chút ý cười, vừa quỷ mị vừa nguy hiểm.
“Ngươi hình như đã quên mình là một thích khách, cũng quên rằng thích khách…”
“… Sẽ có kết cục ra sao.”
“Chết thì chết thôi.” Thời Du buộc bản thân phải nhìn thẳng vào ánh mắt hắn: “Ta đã dám hành thích thì cũng đã chuẩn bị cho chết cái từ lâu rồi.”
Đôi mắt dưới mặt nạ hơi nheo lại, lộ ra sát ý dữ dội.
Tuy đã chuẩn bị tinh thần nhưng Thời Du vẫn bị ánh mắt của hắn làm cho lạnh đến mức đông cứng cả máu trong người. Dù vậy, nàng vẫn nhìn chằm chằm không lùi bước, như một cuộc đối đầu không lời.
Thận vương bỗng bật cười, tựa như tán thưởng tinh thần thà chết chứ không chịu khuất phục của nàng.
Hắn lùi vài bước, ngồi xuống chiếc ghế bành gỗ lê chạm hoa cúc, nghiêng người dựa vào tay vịn, lòng bàn tay trắng lạnh chậm rãi xoay cây trâm.
“Muốn cây trâm này cũng được.”
Ngay sau đó, giọng hắn lạnh hẳn: “Nói cho ta biết ai đã sai khiến ngươi?”
“Không ai cả.” Ánh mắt Thời Du không rời cây trâm.
Thận vương lặng lẽ nhìn nàng, đôi mắt lạnh lẽo, khí thế ép người lại tỏa ra lần nữa, khiến chiếc mặt nạ quỷ trên gương mặt hắn như sống dậy.
“Ta không lừa ngươi, là ta tự mình muốn gϊếŧ ngươi. Ngươi đã gϊếŧ phu quân ta, ta phải gϊếŧ ngươi để báo thù. Chuyện đến nước này, ta cũng không cần che giấu nữa.”
Động tác xoay trâm bỗng khựng lại.
Gió lạnh từ ngoài hiên lùa vào, ánh nến lay động, ánh sáng trong lao ngục lúc sáng lúc tối. Không khí tĩnh lặng đến mức như chết chóc.
Thời Du bất giác nhìn về phía Thận vương.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng nàng dường như thoáng thấy trong đôi mắt sau mặt nạ ác quỷ kia ẩn hiện tia kinh ngạc, khϊếp sợ, cùng một cảm xúc không rõ tên.
Thôi Thất lặng lẽ liếc nhìn chủ tử bên cạnh, thấy hắn thất thần im lặng, liền nhanh chóng đưa mắt sang nữ tử đang bị trói trước mặt.
Ánh mắt y thoáng lóe sáng.