Chương 5: Đám tang dưới sân

Mãi cho đến mười một giờ đêm, không còn nhiều đơn hàng, Quý Tư Tình mới lê tấm thân mệt mỏi trở về khu chung cư An Cư Viên.

Một ngày chạy mười mấy tiếng đồng hồ, với thể chất của Quý Tư Tình cũng có chút không chịu nổi; nhưng bù lại cho sự mệt mỏi là hôm nay cô đã chạy được tổng cộng mười sáu đơn, kiếm được hơn ba trăm tệ, gần bằng ba ngày cô bán hàng ở thị trấn.

“Giá mà ngày nào cũng chạy được nhiều như vậy thì tốt, đợi mình tích góp được một khoản tiền, có thể đón mẹ ra...”

Nghĩ đến cuộc sống tốt đẹp sau khi có tiền, tinh thần mệt mỏi của Quý Tư Tình lại phấn chấn lên.

Cô đỗ xe điện vào lán xe của khu chung cư để sạc, vui vẻ ngân nga hát trên đường đi về tòa nhà số mười bốn của mình.

Vòng qua tòa nhà số chín, bước chân của Quý Tư Tình đột ngột dừng lại.

Dưới lầu tòa nhà số mười bốn, trên khoảng đất trống trước sảnh số hai, không biết từ lúc nào đã được treo một bóng đèn lớn ít nhất 100W và dựng một cái rạp tang, trong rạp có một bàn mạt chược, và mấy người đàn ông, phụ nữ trung niên đeo khăn tang đang ngồi nói chuyện.

“Hôm nay trong khu mình ở có người chết sao?” Quý Tư Tình giật mình.

Nhìn thấy nhà người khác làm đám tang không phải là chuyện gì lạ lùng, nếu là bình thường, Quý Tư Tình sẽ không để tâm; nhưng vừa mới gặp ma xong lại thấy nhà hàng xóm có tang, thật khó để không rùng mình...

Cô không phải là chủ nhà, cũng không quen biết cư dân ở đây, nên cô lặng lẽ đi vòng qua rạp tang, tiến vào tòa nhà.

“Này, cô em gái!”

Một người đàn ông đeo khăn tang trước rạp thấy Quý Tư Tình định vào sảnh hai, vội đứng dậy gọi một tiếng, nở nụ cười áy náy:

“Xin lỗi cô em nhé, nhà chúng tôi chiếm chỗ làm việc một ngày, ngày mai chúng tôi sẽ dỡ đi.”

“À, không sao đâu chú, không phiền gì đâu ạ.” Quý Tư Tình vội vàng cười đáp lại.

Người nhà có tang thấy Quý Tư Tình dễ nói chuyện như vậy, bèn vốc hai nắm hạt dẻ, kẹo bánh qua dúi cho cô, nhờ cô tối nay thông cảm, đừng chê dưới lầu ồn ào.

Quý Tư Tình nào dám nhận đồ của người ta, trong lúc từ chối, cô vô tình liếc thấy tấm di ảnh treo trong rạp tang.

Rồi cô như bị sét đánh, chết sững tại chỗ.

Bị người nhà có tang dúi đầy hai túi áo đồ ăn vặt mà cũng không hề hay biết.

Bức ảnh đen trắng được phóng to trong rạp tang rõ ràng chính là con ma ông lão mà cô đã gặp hai lần!

Người nhà của người đã mất thấy Quý Tư Tình cứ nhìn chằm chằm vào di ảnh, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét cực kỳ rõ ràng, và hiển nhiên không phải nhắm vào Quý Tư Tình:

“Cô em quen biết ông già nhà tôi à? Cái ông già này á hả... Haizz! Chúng tôi cũng chẳng buồn nói nữa làm gì, nếu trước đây ông ấy có đắc tội gì, mong cô em thông cảm, dù sao ông ấy cũng chết rồi. Chẳng cần nói gì đến chuyện nghĩa tử là nghĩa tận, tóm lại là đã qua rồi.”

Quý Tư Tình gật đầu qua loa, hồn bay phách lạc tạm biệt người này, chạy như trốn vào trong tòa nhà.

Một mạch xông lên tầng ba, về đến căn 301, Quý Tư Tình lập tức lấy ra số vàng mã còn lại của bà Trương trong tủ đứng, lại tìm một cái chậu sắt, mặt tái mét ngồi xổm bên cạnh bàn vuông trong phòng khách, nơi con ma lão đã đứng tối qua, đốt vàng mã.

“Cháu không cố ý đâu ông ạ, là do ông tự dưng chạy vào nhà cháu dọa cháu nên cháu mới đánh ông. Bây giờ người nhà đang làm đám tang cho ông rồi, ông hãy yên tâm siêu thoát, van xin ông đừng đến tìm cháu nữa!”

Đốt xong vàng mã, Quý Tư Tình lau vệt mồ hôi lạnh, bước chân lảo đảo đi đun nước gội đầu.

Làm nghề chạy vặt không thể tránh khỏi việc phải leo cầu thang, mang vác vật nặng, mũ bảo hiểm lại không thể tháo ra.

Sau một ngày dài, mái tóc ngang vai của Quý Tư Tình đã sớm bị hầm đến bốc mùi, cực kỳ khó chịu.

Gội đầu xong, bước ra khỏi nhà vệ sinh, Quý Tư Tình đã hiểu vì sao nhà có tang sự lại khách sáo như vậy, dúi đồ ăn vặt cho cô và mong cô thông cảm.

Cách âm của khu chung cư cũ này thật sự không ổn chút nào, người tầng dưới nói chuyện chỉ cần hơi lớn tiếng một chút là cô ở trên tầng ba cũng có thể nghe thấy...

Nhưng vào lúc này mà nghe được tiếng người cũng là một điều tốt, nếu xung quanh lạnh lẽo vắng lặng, không một chút động tĩnh nào thì Quý Tư Tình mới thật sự trằn trọc khó ngủ.

Trong lúc nấu mì và ăn mì, Quý Tư Tình đã nghe người nhà của người đã khuất ở tầng dưới chửi bới người chết hơn nửa tiếng đồng hồ.

Tóm lại là, lão già đó lúc trẻ nɠɵạı ŧìиɧ, bỏ mặc vợ con để đến nơi khác sống với bồ nhí, mấy chục năm trời không gửi về cho gia đình một đồng nào.

Đến khi về già, bồ nhí của lão ta qua đời, con riêng không muốn nuôi lão, lão mới nhớ đến mấy đứa con ở nhà, thế là lại mặt dày mày dạn mò về Quý An, đòi mấy người con phải phụng dưỡng mình.

Mấy người con từ nhỏ đã chẳng thấy mặt lão già được mấy lần, cháu trai cháu gái lại càng không biết nhà mình còn có một người ông, nên đương nhiên chẳng ai thèm ngó ngàng đến lão ta.

Lão già quậy phá không biết bao nhiêu lần, ban quản lý khu phố phải ra mặt hòa giải, mấy người con mới miễn cưỡng cho lão ở trong căn nhà cũ, rồi mỗi tháng chu cấp một khoản sinh hoạt phí tối thiểu.

Dĩ nhiên, chuyện thăm nom thì đừng hòng nghĩ tới, lúc ốm đau cũng không có ai đưa đến bệnh viện.

Hai ngày trước, tức là một ngày trước khi Quý Tư Tình dọn đến, ban quản lý không thấy lão già ra khỏi nhà, lo có chuyện chẳng lành nên đã thông báo cho con cái của ông ta.

Mấy người con lề mề mãi đến ban ngày hôm nay mới tới, vừa mở cửa ra thì thấy lão già đã lạnh ngắt từ lâu.

Thế là lúc Quý Tư Tình trở về đã nhìn thấy cái rạp tang lễ khá sơ sài ở dưới lầu, người túc trực cũng chẳng có bao nhiêu...

Người nhà chỉ định làm qua loa cho xong chuyện, đến cả họ hàng bạn bè cũng không mời.