Lần đầu tiên nhận đơn hàng, Quý Tư Tình có chút phấn chấn, phóng như bay đến phố đi bộ xếp hàng mua trà sữa, rồi lại ù ù giao đến nhà khách hàng đã đặt.
Trà sữa vừa giao xong, Phạm Chu đã chuyển khoản tiền công của đơn hàng này qua, còn nhắc nhở:
“Tư Tình, bây giờ là giờ cao điểm, đơn hàng ở quận Đông Minh đa số tập trung ở khu Đại Thập Tự, cậu cứ ở gần đó chờ đi, lát nữa chắc sẽ có đơn nữa đấy.”
Quý Tư Tình lập tức lái xe điện quay lại phố đi bộ.
Không lâu sau, Phạm Chu quả nhiên lại gửi đơn hàng đến.
Ngày đầu tiên bước vào ngành nghề tự do chạy vặt trong thành phố, dưới sự chăm sóc của cô bạn thân Phạm Chu, Quý Tư Tình lần lượt nhận được sáu đơn hàng, kiếm được hơn một trăm tệ, gần bằng lợi nhuận bán hàng ăn vặt một ngày ở thị trấn quê cô.
Mặc dù sau khi tốt nghiệp cấp ba cô chưa từng lên thành phố, không quen thuộc lắm với đường sá ở quận Đông Minh, nhưng trong thời đại mà bản đồ điện thoại có thể định vị chính xác đến từng con hẻm nhỏ, đó không phải là vấn đề lớn.
Mãi cho đến mười một giờ đêm, khi không còn việc nữa, Quý Tư Tình mới vui vẻ lái xe điện trở về khu chung cư An Cư Viên.
Về đến nhà, bụng đói cồn cào, Quý Tư Tình xông vào bếp, bật bếp từ nấu mì sợi.
Đối với con nhà nghèo, không có gì kinh tế và thiết thực hơn mì sợi.
Mì sợi bán theo cân ở chợ chỉ có hai tệ tám một cân, đủ cho một cô gái cao to như Quý Tư Tình ăn ba bữa, thêm chút rau, rắc chút hành, trộn thêm chút bột ớt, tính ra một bữa chỉ tốn hơn một tệ, rẻ hơn mì ăn liền không biết bao nhiêu lần.
Lót dạ xong, Quý Tư Tình quả thực có chút mệt mỏi nên lười biếng không rửa bát, tắm rửa qua loa rồi ngã vật ra giường.
Không biết đã ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng, Quý Tư Tình nghe thấy tiếng mèo cào bát.
Loảng xoảng, loảng xoảng, tiếng đồ sứ va vào nhau vang lên từng tiếng một.
Quên cho mèo ăn rồi sao?
Quý Tư Tình đang ngủ mơ màng bèn cố gắng mở mắt, theo thói quen ngồi dậy.
Chống tay ngồi dậy, Quý Tư Tình bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Cô đâu có ở quê, trong nhà làm gì có mèo?
Quý Tư Tình lập tức cảnh giác, ngẩng đầu nhìn ra phòng khách.
Căn hộ hai phòng ngủ nhỏ này chỉ có mình cô ở nên đương nhiên không cần đóng cửa phòng ngủ.
Dưới ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ ban công, Quý Tư Tình trông thấy một bóng người gầy gò đang đứng nghiêng người về phía cửa phòng ngủ, ở trong phòng khách.
Một cánh tay hơi giơ lên, đang nhịp nhàng, chậm rãi cào vào chiếc bát bẩn chưa rửa trên bàn vuông.
Loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng...
Có trộm!
Quý Tư Tình lập tức đi chân trần nhảy xuống giường, một tay chộp lấy cây lau nhà để sẵn cạnh chân giường.
An ninh ở thị trấn quê cô, cho đến khoảng năm 2010 vẫn chưa được tốt lắm.
Hồi học tiểu học, Quý Tư Tình là một đứa trẻ bị bỏ lại, lúc trông nhà một mình, cô từng tỉnh giấc giữa đêm và phát hiện có kẻ trộm đột nhập.
Khi đó, Quý Tư Tình vẫn còn là một đứa trẻ con, không biết sợ là gì, cầm chổi đuổi tên trộm đi.
Nhưng sau này nghĩ lại, cô quả thực đã sợ hãi một thời gian dài; từ đó về sau, Quý Tư Tình hình thành thói quen khi ngủ một mình phải để vài món công cụ đuổi trộm bên cạnh giường.
Giờ phút này, Quý Tư Tình đã thể hiện hoàn hảo phản ứng của một đứa trẻ nhà nghèo khi đối mặt với kẻ trộm.
Cô lập tức cầm ngược cây lau nhà xông ra khỏi phòng ngủ, một tay bật công tắc đèn phòng khách, miệng quát lớn:
“Làm gì đó?”
Tiếng quát lớn và hung dữ có sức uy hϊếp hơn nhiều so với tiếng la hét hoảng loạn, đây là kinh nghiệm mà Quý Tư Tình tích lũy được từ hồi còn là học sinh tiểu học đã có thể đuổi được tên trộm trưởng thành.
Đương nhiên, chỉ có giọng to thôi thì không đủ, còn phải có dũng khí dám động thủ và thể chất thực sự có thể động thủ.
Quý Tư Tình cao một mét bảy lăm, nặng 70 kg, so với nam giới phương Nam cũng có thể xem là vạm vỡ, về mặt này cô không hề yếu thế.
Trong tiếng quát, cán cây lau nhà trong tay Quý Tư Tình vung vù vù về phía vai của tên trộm.
Ở thị trấn, bắt được trộm tại trận có thể đánh một trận rồi mới giải đến đồn cảnh sát, cú vung cây lau nhà này của Quý Tư Tình không hề nương tay.
Bất ngờ là, cán cây lau nhà không đánh trúng người.
Dưới ánh đèn 20W của phòng khách, Quý Tư Tình trơ mắt nhìn cán cây lau nhà “đập” xuyên qua vai của bóng người gầy gò đó, giống như vung gậy vào làn khói, hoàn toàn không có cảm giác đánh trúng vật thể.
Dùng sức quá mạnh, Quý Tư Tình loạng choạng một chút, vội vàng lùi lại, kinh ngạc mở to mắt.
Bóng người hư ảo như khói, lúc này đã quay đầu lại.
Gương mặt già nua gầy đến mức gò má nhô cao, trên má không thấy một chút thịt nào, cứng ngắc quay về phía Quý Tư Tình.
“!”
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt này, Quý Tư Tình chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lêи đỉиɦ đầu, tim và hơi thở cùng lúc ngừng lại.
Gương mặt này chẳng phải là ông lão mà cô thấy ở lối vào hành lang ban ngày, người định trộm đồ ăn rồi sau đó biến mất một cách khó hiểu sao?