Chương 27: Thấy việc nghĩa hăng hái làm

Trong lúc do dự, Quý Tư Tình nghe thấy tiếng “bịch”, “bịch” kỳ lạ.

Quý Tư Tình nhìn theo hướng phát ra tiếng động, liền thấy một... không, một con... hoặc một sinh vật hình người toàn thân phủ đầy lông trắng rậm rạp, theo sát ba người, nhảy từng bước một xuất hiện ở đầu kia hành lang.

Tiếng “bịch”, “bịch” kỳ lạ chính là tiếng “bước chân” phát ra từ con cương thi lông trắng đang đứng thẳng bằng hai chân, bật nhảy thẳng tắp như một cây gậy.

Quý Tư Tình: “...”

Quý Tư Tình đang đứng ngây ra tại chỗ còn chưa kịp phản ứng, nữ quỷ mặc Hán phục vốn đang nhìn chằm chằm cô lại dí khuôn mặt quỷ trắng xanh đó vào sát mặt cô, gào thét:

“Vào trong, gϊếŧ, người đó! Nhanh!”

Tiếng gầm này đã đánh thức Quý Tư Tình, cô không chút do dự... quay đầu bỏ chạy.

Nữ quỷ mặc Hán phục ép cô gϊếŧ người, cương thi lông trắng truy sát người khác – lũ yêu ma quỷ quái các người tự chơi với nhau đi, tôi không hầu nữa!

Chạy được vài bước, Quý Tư Tình đột nhiên nhớ ra, giữa nữ quỷ mặc Hán phục và cương thi lông trắng còn có ba người sống sờ sờ nữa!

“Chết tiệt!”

Quý Tư Tình đành phải phanh gấp, quay đầu lại vội vàng hét lớn:

“Mau chạy, bên này!”

Sau đó cô nhìn thấy... ba người kia không chạy, hai người trung niên lớn tuổi hơn đã xông đến mấy cái thùng lớn đặt sát tường ở cửa hàng đồ chơi, đang vội vã lấy thứ gì đó từ trong thùng ra.

Cương thi lông trắng đuổi sát theo ba người, khoảng cách với cậu trai trẻ nhất bị tụt lại phía sau đã chưa đến mười mét.

Tình hình khẩn cấp, Quý Tư Tình nhất thời cũng không kịp suy nghĩ xem ba người vừa bảo cô chạy mau, còn mình lại không chạy là định làm gì, cô chộp lấy tấm biển cảnh báo “Cẩn thận trơn trượt” dựng ở góc tường, gắng sức xông về giúp đỡ.

Chị An và lão Nguỵ đang lấy thiết bị xung điện từ tần số thấp cỡ trung từ trong hộp chứa lót chì ra, thấy người dân vừa chạy thoát lại quay lại thì kinh ngạc đến mức động tác cũng chậm đi một nhịp.

Chị An thấy cô gái trẻ đội mũ bảo hiểm xe máy, ăn mặc trông như một nhân viên giao hàng (chiếc áo chống nắng màu vàng đất của Quý Tư Tình thoạt nhìn quả thật rất giống đồng phục của một hãng giao đồ ăn nào đó) cầm một tấm biển cảnh báo bằng nhựa xông qua bên cạnh họ, gấp đến mức cổ họng như muốn bốc lửa:

“Này đừng manh động, đây không phải lúc để thấy việc nghĩa hăng hái làm đâu!”

Lời còn chưa hét xong, Quý Tư Tình đang vội cứu người đã xông đến bên cạnh cậu nhân viên hậu cần bị tụt lại phía sau, tấm biển cảnh báo bằng nhựa trong tay đập vào người con cương thi lông trắng đang đuổi tới.

Tấm biển cảnh báo “Cẩn thận trơn trượt” trong trung tâm thương mại... tuy chất lượng không tồi, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là đồ nhựa, không thể yêu cầu nó cứng cáp đến đâu được, dùng để đánh nhau có khi còn vỡ tan tành.

Nhưng lúc này, tấm biển cảnh báo bằng nhựa bình thường này được Quý Tư Tình cầm đập vào người con cương thi lông trắng, con cương thi có sức mạnh không tưởng, độ cứng chắc cũng vượt xa sinh vật bình thường, vậy mà lại bị đập đến lảo đảo lùi về sau...

Chị An và lão Nguỵ: “?”

Quý Tư Tình lúc này không còn hơi sức đâu mà suy nghĩ nhiều, cô gắng sức đập vài cái đẩy lùi con cương thi lông trắng, phát hiện đối phương không hề hấn gì, mà tấm biển cảnh báo trong tay lại bị đập nứt, biết thứ này không hữu dụng bằng cây gậy gỗ cũ ở nhà mình, không đối phó được với con quái vật hung hãn này, cô liền không ham chiến, vội kéo cậu nhân viên hậu cần lùi lại.

Kéo cậu nhân viên hậu cần chạy về phía sau, Quý Tư Tình không quên lớn tiếng nhắc nhở chị An và lão Nguỵ:

“Chú dì mau chạy đi, không đánh lại nó đâu!”

Chị An và lão Nguỵ: “?”

Chỉ trong một câu nói, con cương thi lông trắng bị Quý Tư Tình đập mấy phát lại đuổi tới, Quý Tư Tình vội vàng đẩy cậu nhân viên hậu cần ra, hai tay cầm tấm biển cảnh báo bằng nhựa, dùng hết sức đập vào đầu con cương thi đang “nhảy” tới.

Tấm biển cảnh báo bằng nhựa không có chức năng vũ khí không chịu nổi sức nặng, vỡ thành nhiều mảnh; con cương thi lông trắng bị đập thẳng vào mặt lần này dường như cũng bị đòn nặng, ngã thẳng ra sau.

Chị An và lão Nguỵ trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm Quý Tư Tình vừa ném tấm biển cảnh báo đi vừa tiếp tục kéo cậu nhân viên hậu cần chạy về.

Là nhân viên ngoại tuyến của một cơ quan bí ẩn, hai người họ đương nhiên cũng được trang bị vũ khí thông thường.

Dùi cui cảnh sát, súng hơi, dao găm đặc chế, những vũ khí thông thường này hai người họ vừa mới thử rồi, đừng nói là đánh lui cương thi lông trắng, ngay cả việc chém rụng vài sợi lông trắng trên người nó cũng không làm được.

Quý Tư Tình kéo cậu nhân viên hậu cần chạy được hơn chục mét thì tiếng “bịch, bịch” lại vang lên.

Quý Tư Tình tim đập thình thịch quay đầu lại, quả nhiên, cương thi lông trắng lại đuổi tới rồi.

“... Có thôi đi không hả!”

Quý Tư Tình không dám động linh tinh vào những thiết bị, máy móc kỳ lạ, cô tiện tay túm lấy một tấm sắt (thực ra là nắp hộp chứa lót chì) đặt trên thùng hàng ở cửa hàng đồ chơi độc lạ, gắng sức đập về phía cương thi lông trắng.

Cú đập này... lại đập vào không khí.

Con cương thi lông trắng vừa rồi còn dùng mặt đỡ tấm biển cảnh báo nhựa, vậy mà lại nhảy ngang ra né được cú đập bằng nắp hộp này.

Quý Tư Tình: “?”

Quý Tư Tình thu lực lại, rồi lại vung cánh tay, ném chiếc nắp hộp lót chì khá nặng một lần nữa về phía cương thi lông trắng.

Cương thi lông trắng nhảy cao sang ngang, chiếc nắp hộp có sức cản lớn, vung chậm không hề chạm được vào mép của nó.