Chương 25: Xác chết sống lại

Chị An theo phản xạ quay đầu lại, đồng tử co rút dữ dội.

Thi thể phụ nữ đang nằm thẳng đơ gần Long Huy, không biết từ lúc nào... đã ngồi dậy.

Chị An đang quỳ để cấp cứu Long Huy, đã đối mặt trực diện với thi thể này.

Ở khoảng cách chưa đầy nửa mét, với thị lực khá tốt, chị An nhìn thấy... trên mặt thi thể, lớp da thịt tái nhợt đã bị đông lạnh, đang từ từ mọc ra những sợi lông trắng từ lỗ chân lông.

Khoảnh khắc này, chị An như nghe thấy tiếng tim mình đập “thình, thịch”.

Giây tiếp theo, chị An, người cũng đã trải qua không ít “huấn luyện đặc biệt” sau khi vào nghề, liền tóm lấy cậu nhân viên hậu cần đã sợ đến ngây người, ra sức kéo cậu ta đứng dậy, chạy về phía cửa chính.

Cậu nhân viên hậu cần bị dọa đến hồn bay phách lạc, nặng như heo, chị An ra sức kéo cậu ta chạy chưa được hai bước đã suýt ngã. May mà lão Nguỵ sau khi gọi điện thoại cấp cứu xong là người đầu tiên phát hiện thi thể biến đổi đã kịp thời chạy vào, một tay xốc nách cậu nhân viên hậu cần, cùng chị An hợp sức lôi xềnh xệch cậu thanh niên thiếu rèn luyện này ra khỏi cửa hàng đồ chơi thời thượng.

Lão Ngụy tiện tay kéo sầm cánh cửa kính cường lực của cửa hàng lại.

Đến lúc này, chị An mới có thể thở lại bình thường, hít vào từng ngụm lớn, mồ hôi lạnh cũng túa ra như tắm trên trán và sau gáy.

Ba người hồn vía chưa định lại, chưa kịp thở được mấy hơi, cái xác ngồi đó bỗng bật dậy thẳng đơ với một tư thế kỳ dị, vi phạm mọi định luật cơ học cơ bản...

“Má ơi!” Cậu nhân viên hậu cần vốn đang trong trạng thái căng thẳng tột độ hét lên một tiếng thảm thiết, ngã phịch xuống đất.

Chị An và lão Nguỵ, hai nhân viên ngoại cần, cũng bị dọa không nhẹ, mặt mày tái mét lảo đảo lùi lại.

Thi thể phụ nữ đứng thẳng đơ trong cửa hàng, mí mắt giật giật, rồi từ từ mở ra.

Đôi mắt đυ.c ngầu của người chết, qua lớp cửa kính nhìn thẳng vào ba người bên ngoài.

Cuộc đối mặt cực kỳ ngắn ngủi nhưng lại như vô cùng dài đằng đẵng kéo dài khoảng hai giây, thi thể sống dậy nghiêng người về phía trước, hai chân cứng đờ đạp mạnh xuống đất, như một cây gậy bay thẳng tắp, đâm sầm vào cánh cửa kính cường lực.

Một tiếng “ầm”, thi thể bị lực phản chấn bật ngược ra, ngã thẳng đơ xuống đất.

Trên cánh cửa kính cường lực, xuất hiện những vết nứt như mạng nhện.

Thi thể ngã xuống, lại bật dậy theo một cách rất phi khoa học...

Chị An và lão Nguỵ đột ngột hoàn hồn, vội vàng chạy đến những chiếc hòm mình mang theo, luống cuống lấy ra máy phát xung điện từ tần số thấp siêu nhỏ cầm tay.

Thi thể lại một lần nữa lao vào cửa kính, lần này kính cường lực đã không thể hoàn thành sứ mệnh của mình, bị cái xác sống dậy này đâm vỡ tan thành những mảnh vụn.

Hai chiếc máy phát xung điện từ đồng thời khởi động, sau tiếng “xè...” dồn dập, thi thể đang nhảy thẳng về phía ba người, động tác chậm lại.

“Có, có hiệu quả!” Lão Nguỵ tim đã treo lên cổ họng, vui mừng khôn xiết, vội vàng nhấn giữ nút, xả một tràng.

Sau hơn mười giây tiếng “xè” liên tục, thi thể như mất đi “sự sống”, đứng thẳng tại chỗ.

Lão Ngụy toàn thân không khỏi run rẩy, thở phào một hơi, lảo đảo lùi lại mấy bước, ngồi phịch xuống chiếc hòm đựng thiết bị.

Chị An đưa tay lau mồ hôi, rồi lại liếc nhìn thi thể, đồng tử lại một lần nữa co rút.

Những sợi lông trắng li ti trên mặt và cổ của cái xác vẫn đang mọc ra chầm chậm, có thể thấy bằng mắt thường chúng đang dài ra từng chút một, không hề có dấu hiệu dừng lại.

“Không ổn, vẫn chưa xong!”

“... Hử?”

Quý Tư Tình đang sải bước chạy trong hành lang yên tĩnh, khẽ nghiêng đầu.

Không gian mỗi tầng của trung tâm thương mại Quốc Mậu đều rất lớn, có nhiều hành lang, người không quen đến đây rất dễ bị lạc.

Ở đầu kia của hành lang hình chữ C, dường như có tiếng người nói chuyện văng vẳng truyền đến.

“Tầng này còn có người khác à?” Quý Tư Tình len lén liếc nhìn con ma nữ mặc Hán phục đang dẫn đường phía trước, hơi căng thẳng: “Không phải là các chú công nhân sửa điện đấy chứ... Toi rồi, mong là không đυ.ng mặt nhau.”

Lén lút lên tầng bốn bị nhân viên phát hiện cũng không sao, nhiều nhất là bị mắng vài câu.

Nhưng nếu bị người ta phát hiện ra con ma nữ chân không chạm đất, lơ lửng giữa không trung phía trước cô... thì không thể giải thích được nữa.

Lúc trước con ma nữ này lừa cô dẫn đường còn lướt sát mặt đất, váy che mất chân nên không phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng lúc này nó dường như đã lười giả vờ, bay thẳng hai chân cách mặt đất...

Nếu không phải Quý Tư Tình đã từng gặp ma ông già, quái vật mặt thú và ông lão nhỏ luôn đi kèm hiệu ứng ma trơi, chỉ cần nhìn thấy cảnh này thôi cũng đủ làm cô sợ đến mềm chân.

Để tránh bị phát hiện gây thêm rắc rối, Quý Tư Tình cố ý đi nhẹ bước.

Trong lúc cô đang lén lút chạy sâu vào khu B, ở đầu kia của hành lang khu B, một bàn tay trắng bệch, mảnh khảnh, phủ đầy lông trắng, cứng như thép, đang sượt qua mặt lão Nguỵ trong gang tấc, cắm phập vào tường như một cái nêm.

Lão Ngụy mồ hôi lạnh đầm đìa, dùng cánh tay chống mạnh vào tường, cố sống cố chết né sang bên. Đúng lúc đó chị An xông lên, dán mạnh miếng dán dẫn điện vẫn còn nối dây vào lưng thi thể.

“Nhanh lên!”

Chị An hét lớn về phía sau, cậu nhân viên hậu cần đang cầm đầu dây cao thế còn lại vội vã cắm dây điện vào cầu dao tổng của trung tâm thương mại.

Tia lửa điện xẹt lên kêu lách tách, bàn tay đang cắm trong tường của thi thể thoáng run lên, hành động cũng chậm lại.