Chương 21: Hồ sơ vụ án "dời xác"

Cậu sinh viên xuất sắc sau khi lấy được hai bằng đại học, trải qua từng vòng xét duyệt chính trị mới được vào bộ phận bí ẩn, đến giờ vẫn chưa từng đối mặt với nguy hiểm gì lại len lén sáp lại gần lão Nguỵ, mặt dày cười xòa:

“Tôi chỉ hỏi lần này thôi, kể cho tôi nghe đi.”

Lão Ngụy lắc đầu, ngẩng lên thấy chị An đang bận rộn ở đầu kia của cửa hàng đồ chơi thời thượng không có ý ngăn cản, bèn nói:

“Là tự cậu muốn hỏi đấy nhé, đừng có sợ đến mức làm lỡ việc của chúng ta. Vả lại, quy định bảo mật của bộ phận chúng ta cậu cũng biết rồi đấy, nếu hé răng nửa lời ra ngoài, hậu quả cậu không gánh nổi đâu.”

“Không đâu, không đâu.” Cậu nhân viên hậu cần vội vàng vỗ ngực đảm bảo.

Lão Ngụy vừa cắm dây cho thiết bị vừa kể lại hồ sơ vụ án theo quy định phải thông báo cho những người tham gia nhiệm vụ ngoại cần.

“Vụ án “dời xác” đầu tiên xảy ra vào ngày sáu tháng chín, một thi thể phụ nữ xuất hiện gần cửa thang máy ở tầng một trung tâm thương mại của tòa nhà Đông Minh. Nó đã dùng một thủ pháp ám thị tinh thần nào đó khiến một người dân lầm tưởng thi thể là một mỹ nữ mặc Hán phục đang bế con, giúp bấm thang máy, đưa thi thể này lên tầng hai mươi hai của tòa nhà.”

“Bốn ngày sau, vào ngày mười tháng chín, đồng nghiệp của người ở phòng 2204 tầng hai mươi hai vì mấy ngày không liên lạc được nên đã nhờ ban quản lý tòa nhà mở cửa vào xem, phát hiện người này ở chung phòng với thi thể phụ nữ mất tích hôm mùng sáu.” Nói đến đây, lão Nguỵ ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

“Theo kết quả khám nghiệm tử thi, thời gian tử vong của người ở phòng 2204 là trong vòng hai mươi bốn tiếng, thi thể mất nước nghiêm trọng, còn xuất hiện hiện tượng tự tan mỡ...”

Cậu nhân viên hậu cần kịp phản ứng, hít một hơi khí lạnh:

“Người này...”

“Không sai, ba ngày đầu tiên ở chung phòng với thi thể phụ nữ kia, người ở phòng 2204 vẫn còn sống, kéo dài đến ngày thứ tư mới chết đói trong phòng. Trong khoảng thời gian này, người chết không liên lạc với bên ngoài, không ra khỏi cửa...”

“Và đây vẫn chưa phải là điều khó tin nhất.” Lão Nguỵ âm u nhìn cậu nhân viên hậu cần, nói:

“Mẹ và dì của người chết từng đến nhà vào ngày tám tháng chín, lúc mà rất có thể người chết vẫn còn sống, họ ở lại ít nhất nửa tiếng. Trong thời gian đó, hai người nhà của người chết không phát hiện bất kỳ điều gì bất thường... Cậu hiểu chuyện này là thế nào rồi chứ?”

Mặt cậu nhân viên hậu cần trắng bệch, hoảng hốt nhìn quanh cửa hàng đồ chơi thời thượng trông có vẻ bình thường, chẳng nhìn ra vấn đề gì, nói năng cũng lắp bắp:

“Đợi đã lão Nguỵ, thế này chẳng phải, chẳng phải là...”

“Càng nghĩ càng thấy rùng rợn, biết sợ rồi chứ.” Lão Nguỵ hiền hòa đưa tay vỗ vai cậu ta: “Thế nên tôi mới bảo cậu, ngoan ngoãn phụ một tay là được rồi, tò mò vớ vẩn làm gì. Được rồi, mau hành động đi, nếu chủ tiệm Long Huy vẫn chưa chết, chỉ bị nhốt trong cửa hàng này, biết đâu chúng ta còn kịp cứu người ra.”

Dưới lầu, sảnh trung tâm thương mại tầng ba.

Sau khi cảm ơn nhân viên bảo vệ, Quý Tư Tình rời phòng an ninh, đi đến bên cạnh cô gái mặc Hán phục đang đợi tin và cười ngượng giải thích:

“À... chị ơi, bảo vệ nói tầng bốn đang sửa chữa đường điện, hôm nay không mở cửa, thang máy và cầu thang bộ đều bị chặn rồi, không lên được. Hay là... mai chị lại đến nhé?”

Người phụ nữ mặc Hán phục hai tay ôm chặt đứa bé trong lòng, không nói một lời, chỉ im lặng nhìn chằm chằm Quý Tư Tình.

Quý Tư Tình bị cô ta nhìn đến mức trong lòng phát sợ.

Cô thật sự có chút muốn bỏ chạy, nhưng lại cảm thấy bỏ mặc một người mẹ mang con nhỏ đến cầu cứu là không đàng hoàng... Chưa kể, người mẹ này hình như đầu óc hay tinh thần có chút vấn đề.

Cái tính cố chấp cứ đòi lên tầng bốn, nói gì cũng không nghe này thực sự có chút không bình thường, Quý Tư Tình thật sự sợ mình lỡ lời kích động đối phương, khiến người phụ nữ này làm ra chuyện gì đó thiếu lý trí.

Hết cách, Quý Tư Tình đành phải thuận theo ý cô ta trước:

“Hay là thế này, trung tâm thương mại lớn như vậy chắc chắn có lối thoát hiểm, hay mình thử tìm xem, liệu có thể từ lối thoát hiểm lên lầu không?”

Người phụ nữ mặc Hán phục vẫn không nói gì, chỉ dùng đôi mắt đen láy lặng lẽ thúc giục Quý Tư Tình.

Quý Tư Tình: “...”

Bảo vệ trung tâm thương mại đã nói cả tầng bốn đang sửa chữa đường điện, không cho người lên, tất nhiên không thể đi hỏi đường người khác.

Bị bám riết, Quý Tư Tình đành phải dẫn theo hai mẹ con này, cam chịu tìm lối thoát hiểm trong trung tâm thương mại rộng lớn.

Tại cửa hàng đồ chơi thời thượng khu B tầng bốn, sau khi nghe nói hiện trường này có thể còn giấu một thi thể và một người nửa sống nửa chết, cậu nhân viên hậu cần đã ngoan ngoãn hơn nhiều, không dám sờ mó lung tung nữa, chỉ răm rắp nghe lệnh hỗ trợ lão Nguỵ lắp đặt thiết bị xung điện từ tần số thấp cỡ trung.

Bố trí xong thiết bị, lão Nguỵ và cậu nhân viên hậu cần lui ra ngoài cửa hàng, hỗ trợ chị An điều chỉnh thông số máy móc.

Sau khi nối toàn bộ nguồn điện của cầu dao tổng tầng bốn qua, chị An xác nhận lại máy quét ảnh nhiệt hoạt động bình thường rồi khởi động máy.

Bốn tiếng “xè...” nhẹ đồng loạt vang lên, thiết bị xung điện từ tần số thấp cỡ trung được lắp đặt ở bốn góc trong cửa hàng đồ chơi thời thượng đồng thời khởi động.

Ba người đứng đợi ở hành lang ngoài cửa hàng cùng lúc cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhè nhẹ ùa ra từ bên trong.

Vì tò mò nên đứng khá gần cửa, cậu nhân viên hậu cần lập tức nổi da gà khắp người, vội vàng lùi lại.