Chương 2: Công việc mới

“Do tâm lý thôi! Tất cả đều là ảo giác!”

Quý Tư Tình nghiến răng, cắm đầu chạy thình thịch lên lầu.

Tiền thuê nhà trong thành phố đắt đến vô lý, một phòng nhỏ có nhà vệ sinh riêng cũng phải từ một nghìn rưỡi trở lên, thuê chung cũng đã bảy, tám trăm, năm trăm nhân dân tệ ở ngoài chỉ đủ thuê tầng hầm.

Cô đến thành phố làm thuê, toàn bộ gia tài chỉ có một nghìn tệ.

Cho dù nơi này thật sự có ma, chỉ vì tiền thuê năm trăm tệ này... trừ phi con ma đó dí sát vào mặt cô, nếu không cô cũng không nỡ dọn đi.

Một mạch leo lên tầng ba, xông vào căn 301 mình thuê, đóng sầm cửa chống trộm lại, Quý Tư Tình cảm thấy cảm giác an toàn đã quay trở lại.

Dù sao đi nữa, bây giờ cô cuối cùng cũng có phòng riêng của mình rồi, còn có cả nhà vệ sinh chỉ mình cô dùng!

Xách đồ mới mua vào bếp, nấu một bát mì sợi lót dạ, Quý Tư Tình cầm điện thoại lên, liên lạc với cô bạn thân thời cấp ba.

Cô chỉ có bằng cấp ba, muốn vào nhà máy cũng không vào được những nhà máy lớn. Dám mang theo một nghìn tệ đến thành phố làm thuê, sự tự tin của cô chính là nhờ cô bạn thân đã hứa sẽ lo liệu công việc cho mình.

Cuộc gọi thoại qua WeChat được kết nối, một giọng nói rất ngọt ngào truyền ra từ điện thoại: “Tư Tình, cậu tìm được chỗ ở chưa? Tớ nói này, cậu đừng đi thuê nhà làm gì, ở nhà tớ đi, đỡ lãng phí tiền.”

“Không cần đâu Phạm Chu, mẹ tớ có người quen ở thành phố, cho tớ thuê lại căn nhà bỏ trống.” Quý Tư Tình vội nói: “Tớ đã ổn định ở khu chung cư An Cư Viên bên quận Đông Minh rồi, môi trường ở đây cũng khá tốt.”

“Ồ, cậu tìm được nhà ở An Cư Viên à? Không tệ nha.” Phạm Chu có vẻ hơi ngạc nhiên: “Khu đó hơi cũ một chút, nhưng lại nằm ngay trung tâm quận Đông Minh, làm gì cũng tiện.”

“Đúng vậy, nên không cần làm phiền cậu đâu.” Quý Tư Tình nói: “Bên tớ lúc nào cũng có thể bắt đầu làm việc được, khi nào đến chỗ cậu báo danh đây?”

“Báo danh gì chứ, không trang trọng vậy đâu. Tớ đã nói với cậu rồi mà, là dịch vụ chạy vặt trong thành phố do tớ và anh tớ hợp tác mở, cũng tương tự như giao đồ ăn thôi, có xe điện với điện thoại là làm được.” Phạm Chu sảng khoái nói: “Khi nào cậu rảnh? Đến nhà tớ một chuyến, tớ cho cậu mượn một chiếc xe điện, có thể nhận đơn ngay lập tức.”

Trong lòng Quý Tư Tình cảm thấy ấm áp, vội nói: “Được, vậy bây giờ tớ đến tìm cậu ngay.”

Phạm Chu và Quý Tư Tình là bạn thân chí cốt thời cấp ba.

Lúc Quý Tư Tình bất đắc dĩ phải nghỉ học, Phạm Chu đã vô cùng lưu luyến, thậm chí còn định nũng nịu với bố mẹ, nhờ gia đình đóng học phí đại học giúp Quý Tư Tình.

Mãi cho đến khi Quý Tư Tình nói với Phạm Chu rằng mẹ mình bệnh nặng liệt giường cần người chăm sóc, Phạm Chu mới thôi ý định đó.

Ngồi xe buýt hơn nửa tiếng, Quý Tư Tình từ quận Đông Minh đến quận Lâu Hồ, nơi Phạm Chu ở.

Phạm Chu đã sớm đợi ở trạm xe buýt ngã tư đường Ngũ Gia Pha, thấy Quý Tư Tình liền phấn khích nhào tới: “Con gái à, cậu gầy... Phì, sao cậu lại mập ra nhiều thế này!”

Bạn bè thân thiết hay gọi đùa nhau là “con”, con trai hay con gái cũng vậy.

“Nói bậy, tớ thế này gọi là đô con có được không!” Cơn cảm động của Quý Tư Tình bị cái miệng độc địa của cô bạn phá hỏng hết, cô vừa tức vừa buồn cười nói: “Với chiều cao này của tớ, đô con một chút mới cân đối, không thì chẳng phải thành cây sào à?”

“Phải phải, cao ráo thì cậu sướиɠ rồi!” Phạm Chu, người thấp hơn Quý Tư Tình hai mươi phân, giả vờ tức giận.

Hai người bạn thân vừa đùa vừa giỡn đi vào khu chung cư Hâm Hoa nơi Phạm Chu ở. Nơi này so với khu chung cư cũ mà Quý Tư Tình thuê thì rộng rãi và đẹp đẽ hơn nhiều, đương nhiên, giá cả cũng đẹp không kém, cái đẹp mà Quý Tư Tình không với tới nổi.

Phạm Chu không hề chậm trễ, lập tức dắt chiếc xe điện không dùng đến của mình ra, để Quý Tư Tình lái thử trong khu chung cư.

Lượn hai vòng quanh khu chung cư không có vấn đề gì, Phạm Chu lại giải thích cho Quý Tư Tình những vấn đề cần chú ý khi làm nghề chạy vặt này.

Cái gọi là chạy vặt trong thành phố, thực ra cũng không khác mấy so với giao hàng tự do, đều không có gì đảm bảo, thời gian làm việc lại cực kỳ dài.

Ưu điểm là mức độ tự do cao, thu nhập không bị nền tảng cắt xén; còn nhược điểm là đơn hàng không ổn định, người chạy vặt không có nguồn khách hàng thì về cơ bản cũng giống như người thất nghiệp.

“Con gái à, cậu đến bây giờ cũng đúng lúc lắm, giai đoạn khó khăn và khổ sở nhất ban đầu anh em tớ đều đã vượt qua rồi.” Phạm Chu cảm khái nói: “Cậu không biết đâu, lúc mới bắt đầu anh em tớ phải đi khắp nơi phát danh thϊếp nhỏ, phát tờ rơi, mặt dày đi tìm người thêm WeChat. Lúc thảm nhất, mấy ngày liền không có một đơn hàng nào, rảnh đến mức cạy da chết ở chân, lông chân cũng không đủ mà đếm...”

Quý Tư Tình dở khóc dở cười nhìn cô bạn thân nhỏ nhắn xinh xắn, ngọt ngào này luôn miệng nói những chuyện chẳng mấy duyên dáng, miệng thì ậm ừ “ừ ừ”.

Nửa tiếng sau, Quý Tư Tình lái chiếc xe điện nhỏ, đội mũ bảo hiểm, ù ù chạy về quận Đông Minh.

Thành phố Quý An quá lớn, một quận đã to bằng mấy lần thị trấn quê cô. Nói là chạy vặt trong thành phố, nhưng nếu chạy liên quận thì chắc chắn không chịu nổi.

Giống như hội giao hàng của anh em nhà họ Phạm, họ chia nhau ra chạy theo từng khu vực.

Quý Tư Tình ở quận Đông Minh, tự nhiên là quay về quận Đông Minh chờ nhận đơn là hợp lý nhất.

Vừa lái xe điện vào quận Đông Minh, bên Phạm Chu đã hiệu quả phân cho cô một đơn hàng: đến phố đi bộ Đại Thập Tự giúp người ta mua trà sữa.

Phí chạy vặt trong thành phố thực ra cao hơn phí giao hàng của các nền tảng, nhưng các nền tảng sẽ phân chia khu vực, vượt quá khu vực sẽ không giao.

Những khách hàng không thiếu tiền muốn mua sản phẩm ngoài phạm vi giao hàng mà lại lười ra ngoài chính là mảnh đất cho những người chạy vặt sinh tồn.