Quý Tư Tình cưỡi chiếc xe điện nhỏ lách qua cửa hẹp, bật đèn xe đi dọc theo con đường nhỏ khoảng hai phút thì đã thấy từ xa một dãy lều cắm trại sáng đèn ven hồ.
“Tìm thấy rồi.”
Quý Tư Tình đỗ xe điện bên lề đường, xách đồ nướng và rượu bia đã đóng gói sẵn đi về phía bờ hồ.
Khu cắm trại này nằm trên một bãi cỏ rộng lớn được chăm sóc tươi tốt ven hồ, mặt hướng ra hồ, lưng tựa vào núi xanh, xung quanh là những cánh rừng rậm rạp nối liền với núi.
Môi trường và không khí xung quanh khá yên tĩnh, quả là có vài phần thi vị của việc rời xa sự ồn ào của thành phố để hòa mình vào thiên nhiên, rất có sức hút đối với giới trẻ thành thị yêu văn nghệ bây giờ.
Nhưng đối với Quý Tư Tình, người lớn lên ở thị trấn mà nói, cô thật sự không hiểu nổi việc chạy ra chốn hoang dã dựng lều ngủ thì có gì vui. Ngủ ở nhà mình không sướиɠ hơn sao?
Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng việc đi vệ sinh ban đêm đã bất tiện rồi!
Trong lòng thầm lẩm bẩm “Người thành phố đúng là biết cách chơi thật”, Quý Tư Tình lấy điện thoại ra, vừa đi vừa nhắn tin cho khách:
“Tôi đến rồi.”
Tin nhắn gửi thất bại, nhìn kỹ lại mới thấy không có tín hiệu.
“... Có tiền rồi phải đổi cái điện thoại tốt hơn mới được.” Quý Tư Tình không nghĩ nhiều, cất điện thoại đi rồi tiếp tục đi về phía khu lều trại.
Chiếc điện thoại này của cô là một chiếc máy không tên tuổi mua từ hai năm trước, ưu điểm là pin cực trâu, bền bỉ và chống va đập; nhược điểm là bộ nhớ thấp, tốc độ chậm, cài một cái WeChat đã chiếm chín mươi phần trăm bộ nhớ, ở những nơi ngoài thành phố thì khả năng thu tín hiệu sẽ kém hơn.
Đi thêm vài bước, bước chân Quý Tư Tình bất giác chậm lại.
Bãi cỏ được chăm sóc cẩn thận của khu cắm trại này quả thực rất rộng, từ con đường nhỏ đi vào phải mất hơn trăm mét mới đến được bờ hồ.
Lúc này, cô còn cách mười mấy chiếc lều được dựng rải rác ven hồ khoảng hơn sáu mươi mét.
Ở một khoảng cách gần như vậy, lại trong một môi trường yên tĩnh thế này, Quý Tư Tình không những không thấy một bóng người nào hoạt động trong khu lều trại, mà còn không nghe thấy một chút tiếng người nào.
Những người trẻ tuổi nửa đêm còn gọi người chạy việc vặt từ thành phố mang đồ nướng và bia tới, ở một nơi không lo làm ồn đến người khác như thế này, lại có thể yên tĩnh ngoan ngoãn, đều ru rú trong lều không động đậy sao?
Hồi cô học cấp ba, cùng Phạm Chu và các bạn đi ăn ở quán ăn sân vườn, một đám học sinh đã quậy đến mức chủ quán phải ra nhắc nhở mấy lần, đừng làm ồn đến khách ở sân bên cạnh.
Quý Tư Tình theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn, cô thận trọng dừng bước, đứng yên tại chỗ quan sát.
Trong khu lều trại có mấy ngọn đèn sạc cắm trại đang sáng, đèn pha trong vài chiếc lều cũng sáng, không hề thiếu nguồn sáng.
Bốn chiếc lều gần vị trí của Quý Tư Tình nhất được quây quần bên nhau, ở giữa dựng một mái che dã ngoại.
Từ vị trí của cô có thể nhìn thấy dưới mái che có đặt bàn ghế xếp, trên chiếc bàn vuông có một ngọn đèn cắm trại, trên bàn dường như còn có vài chai nước, lon coca và vỏ bim bim.
Do dự một lúc, Quý Tư Tình đành liều mình đi thêm một đoạn ngắn về phía trước.
Đến gần khu lều trại hơn, Quý Tư Tình nhìn thấy dưới mái che dã ngoại, trên chiếc bàn vuông nhỏ đặt ngọn đèn cắm trại, còn có một chiếc điện thoại.
Quý Tư Tình quay người bỏ chạy.
Giới trẻ bây giờ không thể nào dễ dàng bỏ điện thoại xuống được, đi vệ sinh cũng phải mang theo!
Nơi này chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi!
Chạy về bên lề đường, Quý Tư Tình rút phắt cây gậy gỗ buộc trên yên xe bằng dây giày ra cầm trong tay, lập tức cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Cô lại lấy điện thoại ra xem, chiếc điện thoại cùi bắp chết tiệt này vẫn không có tín hiệu.
“Không có tín hiệu thì có báo cảnh sát được không nhỉ... Khoan đã, báo cảnh sát rồi thì nói thế nào? Khu cắm trại Đại Long Đàm này gặp ma, người cắm trại đều biến mất cả rồi, chú cảnh sát có tin không?”
“Làng Long Đàm cách đây cũng không xa, hay là sang làng gọi người?”
“Khoan đã, nếu thật sự có ma, gọi người đến có ích gì không... nếu ngược lại còn hại đến người đến giúp, thế chẳng phải là gây nghiệp lớn sao?”
Chưa bao giờ gặp phải vấn đề khó xử thế này, Quý Tư Tình không khỏi lo lắng, chẳng mấy chốc đã toát mồ hôi đầm đìa.
Một mặt, xét theo số lượng lều, ngoài bốn vị khách đã nhờ cô chạy việc vặt thì còn có hai nhóm khác gồm bảy, tám người cũng đang chơi ở khu cắm trại này. Mười mấy con người sống sờ sờ bỗng dưng biến mất, không chừng lúc này đang nguy hiểm đến tính mạng, ai gặp phải cũng không thể làm ngơ.
Mặt khác, chính cô cũng đã từng trải qua chuyện gặp ma, chuyện kỳ quái thế này mà nói không có ma ám thì chính cô cũng không tin. Lỡ như gọi dân làng Long Đàm và các chú cảnh sát đến, chuyện chưa giải quyết được mà lại hại thêm nhiều người, thì tội này Quý Tư Tình không gánh nổi.
Phân vân mãi không quyết định được, lại sợ trì hoãn sẽ xảy ra chuyện, Quý Tư Tình bèn nghiến răng, hạ quyết tâm, nắm chặt cây gậy gỗ có thể đánh đuổi được ma trong tay, một lần nữa bước lên bãi cỏ.
Cô quyết định vào trong khu cắm trại xem thử.
Nếu đám thanh niên cắm trại kia chỉ là có việc tạm thời rời đi, thì dĩ nhiên là mọi người đều vui vẻ; còn nếu thật sự đã xảy ra chuyện, thì dùng điện thoại của người khác để lại mà báo cảnh sát.
Những người thành thị có tiền rảnh rỗi chạy ra chốn hoang dã cắm trại, điện thoại họ dùng chắc chắn xịn hơn cái máy cùi bắp mấy trăm tệ của cô – gọi báo cảnh sát thì không cần mở khóa, kiến thức thường thức này cô vẫn có.
Mười mấy người biến mất, chắc chắn sẽ có không ít chú cảnh sát đến, có khi còn gọi cả cảnh sát đặc nhiệm. Người đông, biết đâu có thể dọa ma chạy mất.