Ngôn Thập An cầm chén rượu hướng mấy vị bạn học nâng lên: "Biểu muội ta từ quê nhà lên, ta bận đến thư viện suốt, còn chưa nói được với nàng mấy câu. Hôm nay phải về trước. Xem như tạ lỗi, bữa rượu này ta mời."
Đậu Nguyên Thần uống một chén rồi cũng đứng dậy: "Ta đi với ngươi."
Hai người vừa rời đi, Thất Thất liền hướng về phía Trương Thế Tấn dập đầu, rồi nhanh chân đuổi theo.
Trong phòng lặng đi một lát, có người bật cười khẽ: "Vẫn là Đậu Nguyên Thần hiểu ngươi nhất đấy. Trương Thế Tấn, thủ đoạn của ngươi đúng là có chút không sạch sẽ."
"Chẳng phải các ngươi cũng xem trò vui rất hào hứng đó sao?"
Trương Thế Tấn nhìn chén rượu trong tay. Hắn vốn chẳng ưa nổi cái vẻ ngoài ôn hòa nhã nhặn giả tạo của Ngôn Thập An — vừa được tiếng, lại chiếm hết lợi. Hắn muốn xem, nếu tin đồn y nuôi một kỹ nữ bên người lan ra, đám tiểu thư đang muốn lấy y làm con dể còn có ai thèm để mắt đến y nữa không.
Bên ngoài quán rượu, Ngôn Thập An xoay người phi thân lên ngựa.
"Ngôn công tử."
Đậu Nguyên Thần nhíu mày, hôm nay chuyện này rõ ràng là Trương Thế Tấn đang đào hố, người nữ nhân này không thể không biết, thấy nàng vẫn còn đuổi theo tới, hắn liền dắt ngựa tiến về phía trước ngăn cản nói: "Thất Thất cô nương, Thập An cùng ngươi không oán không thù, còn cho ngươi một số tiền lớn chuộc thân, ngươi nếu ở chỗ người đến người đi này lại dây dưa không rõ với hắn, có phải cũng quá vong ơn bội nghĩa hay không?"
Thất Thất vội lùi lại một bước, Ngôn công tử trên lưng ngựa đứng ngược sáng, nên không nhìn rõ vẻ mặt là gì.
"Ân tình của Ngôn công tử Thất Thất vĩnh thế không quên."
"Đối với ta mà nói chẳng qua là một cái giơ tay nhấc chân, nếu cái giơ tay nhấc chân này có thể khiến cô nương thoát khỏi bể khổ, thì cũng đáng giá." Ngôn Thập An khẽ kẹp bụng ngựa: "Nguyên Thần, đi thôi."
Đậu Nguyên Thần lên ngựa đi đến bên cạnh hắn: "Nàng nhất định sẽ đến tìm ngươi, ngươi đây là đã dính phải một phiền toái không vứt bỏ được. Biết rõ đây là hố Trương Thế Tấn đào, ngươi vì sao còn muốn nhảy vào?"
"Nếu ta làm ngơ không để ý, ngày mai qua đi, cả đời này của nàng hẳn không còn hi vọng nào khác, đừng suy bụng ta ra bụng người, nếu đổi thành ta, ta cũng sẽ nắm lấy tất cả cơ hội đi tranh thủ vận mệnh một phen."
"Tính tình ngươi quá dễ bị nắm thóp, Trương Thế Tấn chính là biết ngươi nhất định sẽ cứu người nên mới dám dùng chiêu xấu như vậy." Đậu Nguyên Thần bất đắc dĩ: "Ngươi gia tài bạc vạn, bao nhiêu người đều cứu được, nhưng ngươi cũng nên phải nghĩ xem bản thân có thể thoát thân được không, đừng co mà đem cả mình góp vào."
Ngôn Thập An nhìn người bạn tốt đang cố gắng suy nghĩ cho hắn, ý cười trên mặt càng chân thành hơn nhiều: "Yên tâm, ta cũng không phải là kẻ không có đầu óc như vậy."
"Ngoại trừ học tập, những phương diện khác ta cũng còn chưa nhìn ra ngươi có bao nhiêu đầu óc." Đậu Nguyên Thần chủ động bỏ qua chuyện này, nói đến chủ đề hắn nghe được trước đó: "Biểu muội ngươi đến thăm? Ngươi một mình ở kinh thành, nàng muốn đến nương tựa cũng nên đến nương tựa cha mẹ ngươi mới đúng, sao lại đến tìm ngươi?"
"Đây cũng là ý của cha mẹ ta." Đột nhiên Ngôn Thập An có chút tim đập nhanh: "Nàng và ta đã định hôn ước, nàng là vị hôn thê của ta."
Đậu Nguyên Thần sợ ngây người: "Ngươi có vị hôn thê?!"
Ngôn Thập An buồn cười: "Vì sao ta không thể có?"
"Không phải." Đậu Nguyên Thần kéo dây cương, tiến đến bên hắn, càng gần một chút: "Đừng nói ngươi không biết, có bao nhiêu cô nương coi trọng ngươi, mỗi lần đại yến tiểu yến, bao nhiêu người đều vụиɠ ŧяộʍ tới thăm ngươi, Tề Tâm tiên sinh chẳng lẽ không làm mai mối cho ngươi sao?"
"Tiên sinh biết ta sẽ tham gia khoa cử, người ông tìm đến ta đều uyển chuyển từ chối."
"Vậy thì càng không sai." Đậu Nguyên Thần vỗ vào lưng ngựa, khiến con ngựa chạy ‘lộc cà lộc cộc’, hắn vội kéo dây cương trở lại bên cạnh bạn tốt, tiếp tục nói: "Tề Tâm tiên sinh chắc chắn là lấy lý do ngươi muốn tham gia khoa cử để từ chối, với học thức của ngươi chắc chắn sẽ không thi rớt, không biết bao nhiêu người đang chờ bắt rể dưới bảng, ngươi lại đã có vị hôn thê rồi?"
"Ngươi nói vậy, ta lại thấy may mắn là có vị hôn thê rồi, thật sự bị người ta bắt rể dưới bảng, ngươi đến cứu ta à?"
"Ta chỉ giúp muội muội ta đến bắt ngươi thôi." Đậu Nguyên Thần vẫn không tin lắm: "Thật sự có rồi sao? Ngươi suy nghĩ kỹ đi, có một vị hôn thê đối với ngươi mà nói chưa chắc đã là chuyện tốt."
Nghĩ đến người tham ăn Phật đào kia, Ngôn Thập An cúi đầu cười cười: "Ta cảm thấy thấy nàng rất tốt."
Đậu Nguyên Thần giận hắn không biết tranh giành: "Ngươi cái gì cũng thấy tốt, tính tình này quá thiệt thòi, nếu ở kinh thành có một Nhạc gia hùng mạnh để nương nhờ, với năng lực của ngươi tương lai nhất định sẽ có tiền đồ lớn, ngươi đây là tự đoạn thanh vân lộ của mình!"
"Đi bằng bản lĩnh của mình mới là thanh vân lộ, những thứ khác, đều gọi là đường tắt." Ngôn Thập An vỗ lưng hắn một cái: "Ta biết mình muốn gì, không cần phải tiếc cho ta. Gần đây đoán chừng là ta sẽ không hay ra ngoài, nếu có người từ chỗ ngươi hẹn ta, ngươi cứ từ chối, biểu muội ta vừa mãn tang, ta muốn ở bên muội ấy nhiều hơn."
"Tài mạo song toàn, không biết bị bao nhiêu người nhớ thương, Ngôn công tử thế mà lại có vị hôn thê rồi, tin tức này mà tung ra, chậc chậc, tâm hồn thiếu nữ hẳn sẽ tan nát một mảnh."
Đậu Nguyên Thần muôn vàn cảm khái, hắn còn từng nghĩ đến việc biến vị bạn học này thành em rể nữa đấy, trong thư viện có không ít người có ý niệm này. Thập An tuy xuất thân thấp kém một chút, nhưng học thức nhất đẳng, tướng mạo nhất đẳng, tính tình nhất đẳng, sau này nâng đỡ cũng không cần lo lắng hắn là một người vong ân bội nghĩa, hơn nữa hắn còn là đệ tử được Tề Tâm tiên sinh coi trọng nhất, có khối người nguyện ý gả con gái cho.
"Ngươi cứ từ từ cảm khái, ta về trước đây." Ngôn Thập An khoát khoát tay, giục ngựa chạy về nhà, cái dáng vẻ kia nhìn cứ như là trong nhà có một người đang chờ đợi, hắn đã nóng lòng muốn trở về nhà ngay.
Đậu Nguyên Thần nhìn bóng lưng của hắn, nhất thời không biết tin tức này nên giữ lại giấu kín thì tốt, hay là tung ra truyền bá thì tốt, tin tức nếu thật sự truyền ra thì e rằng em gái hắn phải khóc lóc thảm thiết một hồi. Tai họa a, ai bảo lớn lên trông đẹp mắt làn gì, đem tiểu cô nương nhà người ta mê hoặc đến điên đảo, thật là tạo nghiệp mà.
Biết Thời Bất Ngu không ra khỏi cửa, Ngôn Thập An khi trở về trực tiếp đi về phía tiểu viện của nàng.
"Về cũng sớm đấy nhỉ!" Thời Bất Ngu tay trái cầm cơm, tay phải nghịch mấy viên đá, đang chơi đùa với đàn cá. Bên cạnh bày đủ trái cây điểm tâm, thật sự nhàn nhã thoải mái vô cùng.
Ngôn Thập An nhìn tay trái nàng, rồi lại nhìn tay phải, cảm thấy như hai tính cách hoàn toàn đối lập bị trộn lại trong một người, vậy mà lại hòa hợp đến kỳ lạ.
Thời Bất Ngu nghiêng đầu nhìn hắn: "Có chuyện gì à?"
"Không có gì to tát cả."
Ngôn Thập An tiện tay vẩy vài hạt cơm xuống hồ, thấy nàng cũng tiện tay ném luôn một viên đá, làm đàn cá hoảng sợ tản ra, cơm chìm xuống đáy nước, chẳng con nào ăn được. Hắn hơi dừng lại, rồi thong thả kể lại sự việc.
"Nói ngắn gọn thì, ngươi là người vừa có tiền vừa tốt bụng, Trương Thế Tấn lại nhắm trúng điểm này, tính kế để ngươi nuôi kỹ nữ, làm hỏng thanh danh ngươi."
"Đại khái là vậy."
Thời Bất Ngu chống cằm, nghiêng đầu nhìn hắn: "Nàng ta chắc chắn sẽ tìm đến. Ngươi đã chuẩn bị sẵn đường lui chưa?"
"Cứ đường đường chính chính mà tiễn người đi thật xa, mưu tính của Trương Thế Tấn ắt hẳn cũng sẽ thành công cốc, lại còn làm đẹp thêm cho danh tiếng của ta."
Thời Bất Ngu thả đồng thời cả cơm lẫn đá xuống nước, nhìn đàn cá đã quen với động tĩnh nhỏ, không hề bỏ chạy xa, nhanh chóng quay lại đớp lấy cơm nuốt vào bụng.
"Không vội. Ta sẽ gặp nàng ta."
Ngôn Thập An nhướng mày: "Ngươi định làm gì?"
"Ngươi biết nơi nào tin tức nhanh nhạy, linh thông nhất không? Là kỹ viện." Thời Bất Ngu bật cười khẽ: "So với cô nương Thất Thất kia, ta càng muốn gặp Kỷ Mộng."
Ngôn Thập An nghe giọng điệu của nàng, có chút cảm giác... nàng từng tới chỗ đó rồi vậy.