Thời Bất Ngu ngồi trở lại hỏi: "Ngô Phi bên kia tình huống thế nào?"
"Ngô công tử đã chuẩn bị một chiếc thuyền lớn vô cùng sang trọng, sau khi đón được người thì cải trang thành phú thương đi đường thủy, ta thuê thuyền đi theo một đoạn, xác định không có đuôi mới quay trở lại."
"Hắn có nói gì không?"
"Có." Vạn Hà cười: "Ngô công tử nói, lần sau có thể đừng khi có chuyện gì mới tìm đến hắn không."
"Không có việc gì ta tìm hắn làm gì." Thời Bất Ngu hừ một tiếng, sau đó cười nói: "Cho hắn một cơ hội, đợi chuyện này xong xuôi đi ăn uống sẽ dùng đồ của hắn."
"Nếu Ngô công tử biết người nói như vậy, nhất định sẽ bảo người lập một tờ giấy trắng mực đen ký tên đóng dấu."
Chỉ vì hắn không nghe thấy nên mới nói, Thời Bất Ngu chống cằm nghĩ, chuyện này không biết phải bao lâu mới xong.
"Nghe nói A cô trở về rồi." Giọng nói của Ngôn Thập An từ ngoài cửa truyền đến, cục diện kinh thành đang thay đổi, hắn nhẫn nại tính tình đợi đến bây giờ, có chút không đợi được nữa rồi.
Vạn Hà nghe thấy tiếng A cô này thì lông mày đều nhướng lên, từ trước đến nay chỉ có cô nương nhà mình gọi nàng như vậy.
"Hắn đã sốt ruột muốn về rồi."
Thời Bất Ngu nói với người đang đi vào: "Ta đi nói với bọn họ một tiếng rồi chúng ta đi."
Ngôn Thập An trong lòng nhẹ nhõm: "Ta ở bên ngoài chờ ngươi."
Biết được Bất Ngu muốn xuống núi, người Thời gia đều buông công việc trong tay đến nơi nàng ở, trên đường đi gặp được không ít người, ngay cả Nhị thúc tổ Thời Khánh đau đến tận xương cũng bảo người khiêng đến, vừa thấy người đã hỏi: "Bây giờ đi sao?"
"Ừm, kinh thành bên kia không thể chậm trễ." Thời Bất Ngu nhìn người đầy vẻ bệnh tật này, lại được Thời Diễn tín nhiệm trưởng bối: "Người bị lưu đày đều an toàn thoát thân rồi, khi nào đưa bọn trẻ đi, các ngươi đợi tin tức của ta."
Thời mẫu không nhịn được hỏi: "Đến lúc đó con có về không?"
"A cô sẽ về."
Thời Tự nhẹ nhàng đẩy mẫu thân đến bên cạnh đại tẩu để bà đỡ lấy, tiến lên nói: "Đợi gió êm sóng lặng, ta sẽ đưa mấy người lạ mặt đến bên cạnh cho muội dùng, khi cần đưa tin tức về nhà cũng có người chạy vặt cho muội, không thể việc gì cũng để Vạn cô cô chịu khổ."
Thời Bất Ngu hơi suy nghĩ rồi gật đầu, chuyện gì cũng để A cô đi làm, quả thật có chút đại tài tiểu dụng.
Nên nói đã nói xong, Thời Bất Ngu không nán lại thêm, ôm quyền xoay người rời đi.
Người Thời gia nhìn bóng lưng của nàng đều trầm mặc, cái lễ tiết này, không phải dùng với người nhà.
"Bất Ngu rời nhà nhiều năm, không biết làm sao để hòa hợp với người nhà cũng là chuyện bình thường." Thời Khánh trầm giọng nói: "Nhưng mọi người cũng đừng quên, chúng ta có thể an toàn thoát thân, là do nó dùng chính bản thân mình để đổi lấy, bất kể sau này Thời gia có thể xoay người hay không, đều nên nhớ kỹ những gì nó đã làm cho Thời gia, nhớ kỹ lần này nó vào kinh mạo hiểm, là vì chúng ta."
Một đám người rối rít đáp phải, vừa rồi còn cảm thấy Bất Ngu coi bọn họ như người ngoài, những người đó lặng lẽ đỏ mặt.
***
Hổ Đầu Trại cách kinh thành hơn nửa ngày đường, buổi tối ở lại huyện thành Phong Nhiêu gần kinh thành nhất, Ngôn Thập An ở đó có một tòa nhà.
Nghỉ ngơi sớm, sáng sớm hôm sau Thời Bất Ngu đã tỉnh, nằm bò trên mép giường đánh giá căn nhà có vẻ tinh xảo này, nói: "Thỏ khôn có ba hang, con thỏ khôn Kế An này sợ là có ba mươi hang."
"Với thân phận của hắn, ba trăm hang cũng không quá nhiều." Vạn Hà vừa đáp lời, vừa thu dọn chăn đệm trên mặt đất, những năm này bất kể ở đâu, nàng đều ngủ ở trước giường cô nương.
Thời Bất Ngu nằm sấp lên cánh tay, dáng vẻ lười biếng, giọng điệu cũng lười biếng: "Bạch Hồ Tử nhìn thấy hắn, đều sẽ khen hắn một câu người thông minh."
"Người thông minh mới có khả năng thành sự, nếu không cô nương đều phải chịu hắn liên lụy." Vạn Hà mở cửa xách nước vào: "A cô chỉ mong hắn có thể thông minh hơn chút, đừng để tuổi xuân của cô nương đều lãng phí ở kinh thành tính toán đi tính toán lại."
"Không phải cứ phải mười tám đôi mươi mới là tuổi xuân, chỉ cần còn sống, ngày nào cũng là tuổi xuân." Thời Bất Ngu trở mình nằm, tiện cho A cô lau mặt cho nàng, giọng nói nghẹn ngào từ dưới khăn mặt truyền ra: "Ngươi cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, đã nhất định cho rằng mình không còn tuổi xuân, ai quy định mười tám đôi mươi mới là tuổi xuân? Ngươi xem Bạch Hồ Tử, lớn tuổi như vậy chẳng phải ngày nào cũng rất vui vẻ sao."
"Cô nương nói đều đúng."
"Vốn dĩ là vậy, người khác vẽ một vòng tròn ở đó, ngươi đứng vào rồi, người khác nói chỗ này là tốt nhất, ngươi đừng đi ra, ngươi liền thật sự không ra nữa? Vậy chẳng phải đá hắn vào đứng sao?"
Vạn Hà bị chọc cười, đây là chuyện cô nương sẽ làm.
"A cô nhớ kỹ rồi, sau này có người nói như vậy, A cô đá hắn vào."
Thời Bất Ngu không vui nói nữa, xuống giường dang hai tay để A cô mặc quần áo cho nàng. Bao nhiêu năm rồi vẫn như vậy, A cô căn bản không coi lời này là thật.
Xuất thần một lát, cảm thấy mặc quần áo lâu hơn một chút, nàng buông tay xuống cúi đầu nhìn, lộ vẻ nghi hoặc: "A cô, ta có y phục như vậy sao?"
Vạn Hà lùi lại hai bước nhìn cô nương lúc này, trên người mặc áo nhu màu xanh biếc, bên dưới mặc váy nhu eo cao màu hồng trắng xen kẽ, khoác thêm một chiếc áo nửa tay đối cân cổ thẳng màu đỏ, tôn lên khí sắc cô nương vô cùng tốt, cũng càng làm nổi bật vẻ đẹp của cô nương.
Đem dải lụa màu vàng đang treo lấy đến khoác lên cho nàng, Vạn Hà nói: "Tối qua người ngủ sớm, Ngôn công tử bảo người đưa y phục đến, nói chúng ta trước đây đã lộ diện ở kinh thành, hôm nay vào thành phải trang điểm một chút, tránh cho có người nhận ra."
Thời Bất Ngu có chút hiếm lạ phẩy phẩy tay áo, quanh năm ở bên ngoài, xưa nay đều là sao cho tiện thì mặc vậy, đây vẫn là lần đầu tiên nàng mặc gấm vóc lụa là này, quả thật rất đẹp.
Vạn Hà kéo cô nương ngồi xuống, chải cho cô nương kiểu tóc phân búi, lại đem trang sức từng cái thêm lên.
Thời Bất Ngu nhìn một loạt son phấn trên bàn trang điểm: "Đây cũng là hắn đưa đến?"
"Đúng, đều là tối qua cùng nhau đưa đến."
Khó có được cơ hội có thể trang điểm cho cô nương nhà mình, Vạn Hà đỡ lấy cằm cô nương tỉ mỉ ngắm nghía. Cô nương không được nuôi dưỡng trong khuê phòng, làn da không phải loại trắng bệch được che chắn mà ra, mà là trắng trẻo bóng loáng, hai má mang theo vẻ hồng hào tự nhiên, hoàn toàn không cần dùng đến son phấn. Lông mày không đậm không nhạt, mắt hạnh to mà có thần, lúc tính toán người khác thì cười đẹp nhất. Mũi cao thẳng, khóe miệng tự nhiên hướng lên trên, hiển nhiên lúc này tâm tình không tệ.
Vạn Hà càng nhìn càng cảm thấy những kiểu trang điểm thịnh hành ở kinh thành dùng trên mặt cô nương đều quá tục, quá diễm, nghĩ rồi nghĩ, chỉ thoa cho cô nương một lớp phấn mỏng, vẽ vẽ lông mày, bặm một chút son môi, sau đó dán lên giữa lông mày một đóa hoa mai.
"Cô nương xem xem, thích không?"
Thời Bất Ngu nhìn mình trong gương, giơ tay sờ lên hoa điền trên trán: "Quả nhiên là người đẹp vì lụa, trang điểm một chút, ta cũng là đại mỹ nhân."
"Cô nương không trang điểm cũng đã đẹp rồi."
"Đẹp cũng không ăn được cơm, bụng ta đang hát tuồng rồi." Thời Bất Ngu đứng dậy: "Ta phải hỏi Ngôn Thập An, nếu ngày nào cũng phải trang điểm như vậy, ta sẽ không đi kinh thành đâu, ở đây cũng không tệ."
Mở cửa ra, hai nha hoàn ở bên ngoài hầu hạ, hành lễ nói: "Vấn an cô nương, công tử đang chờ ở bên ngoài."
Người nam nhân đang chắp tay sau lưng nghe thấy động tĩnh thì xoay người lại, nhìn người nữ nhân từ trong cửa bước ra có một khoảnh khắc ngây người, mấy ngày nay nhìn thấy Thời Bất Ngu đều là xám xịt, bây giờ nàng lại giống như bị phủi đi lớp bụi bẩn trên mặt, rõ ràng cũng không trang điểm đậm đà, lại có vẻ cực kỳ tươi đẹp, lấy nàng làm trung tâm, cả một vùng đất đều sáng sủa cả lên.