Tống Chẩm Tinh lạnh lùng liếc nhìn.
Triệu Uyển Ngọc nghe vậy thì có chút hoảng hốt nhìn sang Lục Tranh, Lục Tranh đứng đó, sắc mặt không đổi nói: “Có biết một chút.”
Thấy cậu dường như không hề nao núng, cả nhà họ Tống đều ngây người.
Thôi Kế không nhịn được hỏi: “Cậu biết chuyện mà không có suy nghĩ gì sao?”
Người đàn ông nào trên đời này lại có thể chịu được cảnh ảnh khoả thân của vợ tương lai bị lan truyền khắp nơi chứ.
“Đúng là có chút suy nghĩ.” Lục Tranh nói.
Thế này mới đúng chứ.
Tống Trì Dương chế nhạo Tống Chẩm Tinh một tiếng.
Tống Chẩm Tinh nhìn về phía Lục Tranh, đôi mắt hạnh lạnh nhạt, cái kẻ không thể kiểm soát này... không lẽ lại định chế giễu cô đấy chứ?
Lục Tranh cũng nhìn cô, đôi mắt sâu như mực tàu: “Chị Tống nên đâm thêm hai nhát nữa, đâm cho đến chết thì thôi.”
Người nhà họ Tống chết lặng, có ai bảo cậu nghĩ như vậy đâu?
Tống Chẩm Tinh không ngờ cậu lại nói ra những lời như vậy, cô sững sờ một giây rồi ánh mắt dịu đi.
Bất kể là vì thiết lập nhân vật hay thật lòng, cô đều rất hài lòng với lời nói này.
“Đâm chết thật thì không thể coi là tự vệ chính đáng được đâu.” Tống Chiếu Nguyệt nói nhỏ.
“Sao lại không được chứ, bất kể cô Tống làm thế nào, tự có nhà họ Lục ra tay.” Lục Tranh thản nhiên nói, dường như việc đâm chết một kẻ tội phạm cưỡиɠ ɧϊếp đối với cậu chẳng phải chuyện gì to tát.
Người nhà họ Tống bị doạ cho ngẩn cả người, không một ai dám phản bác cậu.
Mà ánh mắt Triệu Uyển Ngọc nhìn Lục Tranh đã sáng rực lên.
“Xì, đúng là giỏi giả vờ.” Tống Trì Dương không chịu nổi nữa, bước ra ngoài.
Tống Chẩm Tinh liếc nhìn giá để bình hoa ở cạnh cửa, tiến lên đẩy nhẹ người đang bưng hộp trang sức một cách không dấu vết, rồi chắn trước mặt Tống Trì Dương. Tống Trì Dương bực mình với cô, vội vàng bước vòng qua, lại đâm sầm vào hộp trang sức.
Hộp trang sức rơi xuống đất.
Tống Trì Dương dẫm phải chuỗi vòng cổ ngọc trai Nam Dương, theo quán tính ngã chúi về phía trước, chỉ nghe một tiếng hét thảm, trán cậu ta đập mạnh vào giá để bình hoa, ngã sấp mặt.
“Mẹ kiếp...” Tống Trì Dương đau đến mức chửi ầm lên, tay ôm lấy vầng trán sưng vù: “Chết tiệt.”
Bình hoa phía trên nghiêng ngả rồi đổ xuống.
“Rầm!”
Tống Trì Dương im bặt, trên đầu mọc ra một khóm thu hải đường.
“Sao đến đi đường cũng không biết đi thế, cẩn thận chút chứ.”
Tống Chẩm Tinh có chút đau lòng cúi xuống nhặt chuỗi vòng cổ, bình tĩnh liếc nhìn cậu ta một cái: “Ấy, cô út, Trì Dương ngất rồi.”
Tống Mẫn Tư hét lên ba tiếng rồi lao tới, cả phòng ăn lập tức hỗn loạn.
Ánh mắt Lục Tranh dừng trên người Tống Chẩm Tinh, cậu nhướng mày.
___
Bữa cơm này cuối cùng nhà họ Tống cũng không ăn được, chuyện cổ phần cũng chẳng bàn xong.
Vì con rể mới vẫn còn ở nhà nên Triệu Uyển Ngọc không có tâm trạng theo đến bệnh viện, bà nhiệt tình mời Lục Tranh ngồi xuống ăn cơm.
“Tiểu Tranh, toàn là món ăn gia đình thôi, cháu xem có hợp khẩu vị không?” Triệu Uyển Ngọc ngồi xuống, tươi cười nhìn Lục Tranh, gọi một cách thân mật.
“Hợp khẩu vị ạ, cháu không kén ăn.” Lục Tranh ngồi ngay ngắn, tư thế ăn uống tao nhã, đôi đũa nhiều lần gắp món củ niễng xào thịt.
“Cháu thích món này à?” Triệu Uyển Ngọc cười hỏi.
“Vâng, giống hệt món mẹ cháu làm.” Lục Tranh gật đầu.
Triệu Uyển Ngọc lập tức xúc động đến mức mặt mày hồng hào hẳn lên: “Món này là bác làm đấy, nếu cháu thích thì sau này cứ thường xuyên đến nhà ăn nhé.”
Nói xong, Triệu Uyển Ngọc liếc Tống Chẩm Tinh một cái, ý bảo: Thấy chưa, Lục Tranh quả nhiên có duyên với nhà chúng ta.
“..."
Tống Chẩm Tinh lẳng lặng cắn đầu đũa.
Cả bàn thức ăn chỉ có món củ niễng xào thịt là do chính tay cô bưng lên, khó đoán là cô nấu lắm sao?
“Vâng.” Lục Tranh lại nể mặt ăn thêm mấy đũa.
Triệu Uyển Ngọc đã không còn tâm trí ăn uống, chỉ cười nhìn cậu, một lúc sau mới vào chủ đề chính: “Tiểu Tranh, cháu có thể kể cho bác nghe về tình hình gia đình cháu được không?”
Nghe vậy, Lục Tranh đặt đũa xuống, lặng lẽ nhìn Tống Chẩm Tinh đang ngồi đối diện.
Tống Chẩm Tinh nhớ lại miêu tả về nhà họ Lục trong tiểu thuyết, đứng dậy múc canh, múc năm muỗng, bưng cho Triệu Uyển Ngọc: “Mẹ, uống canh đi.”
Lục Tranh có hiểu ám chỉ của cô hay không cũng không sao, dù gì thì Triệu Uyển Ngọc cũng không biết gì về nhà họ Lục, cứ bịa đại là được.
Lục Tranh nhìn động tác của cô, ánh mắt hơi tối lại, sau đó chậm rãi lên tiếng: “Ông nội cháu có năm người con, ba cháu là con cả. Cháu là con thứ hai của ông ấy, trên cháu có một chị gái ruột và hai người anh họ, nhưng cháu không được xếp thứ tự trong gia tộc.”
Thông minh.