Chương 7: Đóng Kịch Rất Tốn Tiền

Cậu đúng là biết cách sắp xếp.

Tống Chẩm Tinh mím môi: “Chuyện này còn có thể che đậy được, nhưng bộ quần áo này của cậu..."

Lục Tranh bỗng cúi đầu trước mặt cô, dáng vẻ ngoan ngoãn đến lạ.

Tống Chẩm Tinh có chút không hiểu ý cậu, vài giây sau như ngộ ra điều gì, cô vươn tay lật cổ áo sau của cậu lên, trên đó không có nhãn mác.

Đầu ngón tay mềm mại ấm áp của Tống Chẩm Tinh lướt nhẹ qua gáy cậu.

Cổ họng Lục Tranh thắt lại, giọng nói trầm xuống ba phần: “Em nghĩ người giàu đều có thợ may riêng, nên đã xé nhãn mác đi rồi, chỉ cần người nhà họ Tống không có ai quá sành về vải vóc, chắc sẽ không nhận ra chiếc áo sơ mi này của em giá năm mươi tệ một chiếc đâu.”

Áo sơ mi năm mươi tệ một chiếc? Ngay cả cô cũng không nhận ra.

Người ta thường nói người đẹp vì lụa, còn cậu là lụa đẹp nhờ người, cậu hoàn toàn biết rõ ưu thế của mình ở đâu, rất biết cách khống chế.

Tống Chẩm Tinh vừa hài lòng lại vừa không hài lòng về cậu, thông minh, nhưng có chút khó kiểm soát.

Đang lúc do dự, Lục Tranh cúi đầu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt lộ ra vẻ sâu thẳm mê hoặc: “Tin em thêm lần nữa, em sẽ giúp chị lấy được cổ phần.”

“..."

Trong tay cô không có người nào thích hợp hơn.

Tống Chẩm Tinh nhìn cậu, một lúc sau mới nói: “Được, chỉ cần cậu không bị lộ tẩy và giúp tôi lấy được cổ phần, tôi sẽ giúp cậu trả hết nợ.”

Nói xong, Tống Chẩm Tinh liền quay người đi gọi điện thoại.

Lục Tranh yên lặng chờ bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi người cô một giây.

Sắp xếp xong mọi việc, chờ một lúc lâu, cô thở ra một hơi rồi đi xuống lầu, Lục Tranh đi theo sau cô.

“Cậu là người thừa kế nhà họ Lục mà lại đi sau tôi à?” Tống Chẩm Tinh quay đầu lại.

Lục Tranh nhướng mày, mang theo sự ngông cuồng của tuổi hai mươi: “Ba em đi đường luôn đi sau mẹ em nửa bước chân, đó là sự tôn trọng, không liên quan đến thân phận.”

“Vậy nên mẹ cậu mới vì thế mà bị ông ta lừa một vố đau à?” Tống Chẩm Tinh không nhịn được mà châm chọc.

“..."

Lục Tranh lúc này mới nhớ ra mình có một “người ba nghiện cờ bạc”, cậu cong môi: “Vâng, ba em không phải thứ tốt đẹp gì.”

Tống Chẩm Tinh không nói gì thêm, đi thẳng xuống lầu, mặc cho cậu đi theo sau: “Đúng rồi, tên thật của cậu là Tần Hiên phải không?”

Cái tên Lục Tranh này chắc là cậu tạm thời bịa ra.

“Chị cứ gọi em là Lục Tranh là được, để tránh gọi nhầm.” Lục Tranh nhìn bóng lưng cô với ánh mắt sâu thẳm, bước chân xuống cầu thang có vẻ lơ đãng.

___

Trong bếp, Triệu Uyển Ngọc và người giúp việc đang bận rộn túi bụi.

Trong phòng ăn, người nhà họ Tống quả nhiên như Tống Chẩm Tinh dự đoán, dần dần ngẫm lại thấy có gì đó không ổn, Thôi Kế ôm Tống Mẫn Tư nói: “Không đúng, bên ngoài ngoài xe của chúng ta ra thì chẳng có chiếc nào khác, cậu ta đi bộ đến à?”

“Em cũng thấy hơi kỳ lạ.” Tống Mẫn Tư cau mày nhìn sang Tống Xương Chung: “Anh hai, anh thấy sao?”

Tống Xương Chung sa sầm mặt: “Gần đây Chẩm Tinh thay đổi rất nhiều, dám cãi lại chúng ta, đừng nói là tìm bừa một người ở đâu đó đến để lừa mẹ nó...”

Đang nói, mọi người liền thấy Tống Chẩm Tinh và Lục Tranh bước vào phòng ăn, hai người một trước một sau cách nhau nửa bước chân, một người tóc dài ngang vai, xinh đẹp rạng ngời, một người dáng người cao ráo thẳng tắp, dung mạo tuyệt trần, nhìn qua lại thấy vô cùng xứng đôi.

Tống Mẫn Tư hắng giọng rồi cười đứng dậy: “Chẩm Tinh à, cháu rể mới lần đầu đến nhà, ngay cả chút quà cũng không có..."

Lời còn chưa dứt, một nhóm đàn ông mặc vest chỉnh tề đã lần lượt đi vào từ bên ngoài, người bưng đồ cổ, người bưng sản phẩm dưỡng sinh...

Triệu Uyển Ngọc từ trong bếp đi ra liền nhìn thấy đầy ắp những món quà quý giá trong phòng khách, thậm chí trang sức cũng có đến mấy bộ, bà lập tức kinh ngạc.

“Đột ngột nghe tin dữ của bác trai, cháu vội vàng đến viếng, chỉ có thể để họ đi mua bù một ít quà mọn.”

Lục Tranh hơi cúi đầu chào bà, tùy ý vẫy tay, tất cả quà liền được dâng lên trước mặt Triệu Uyển Ngọc.

“Cháu khách sáo quá rồi.” Triệu Uyển Ngọc không khỏi cảm thán.

“..."

Có thể không khách sáo sao, để bày ra được cảnh tượng này, cô đã dốc hết toàn bộ tiền tiết kiệm của mình ra rồi.

Đây cũng là lý do ban đầu cô không muốn giả danh nhà họ Lục, gia thế quá cao, đóng kịch rất tốn tiền.

Tống Chẩm Tinh nghĩ thầm rồi quay sang cười tủm tỉm nhìn Tống Mẫn Tư: “Cô vừa nói gì thế ạ?”

“Ồ, không có gì.” Tống Mẫn Tư sưng mặt ngồi lại chỗ cũ.

Tống Trì Dương nhảy đến bên cửa sổ ngó ra ngoài, thấy đoàn xe sang dài như rồng bên ngoài, trong lòng có chút tức tối, không lẽ thật sự để Tống Chẩm Tinh trèo được cành cao rồi sao.

“Này, cậu thật sự muốn cưới chị họ tôi à?”

Tống Trì Dương khoanh tay dựa vào cửa sổ nhìn về phía Lục Tranh, giọng điệu châm chọc mỉa mai: “Chắc cậu không biết sự kiện ảnh nóng ồn ào khắp Đông Châu mấy tháng nay đâu nhỉ?”