Chương 6: Nhà Họ Lục Vốn Không Có Người Thừa Kế

“Còn nghe lời à, tôi vốn đã chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ lý lịch cho cậu rồi, ai cho cậu tự ý quyết định nói mình là người của nhà họ Lục ở Trung Châu?” Tống Chẩm Tinh dựa vào lan can cầu thang, nhìn chằm chằm vào bộ quần áo có hơi nhăn nhúm của cậu.

“Không phải chị nói vị hôn phu của chị là người thừa kế nhà họ Lục sao?” Lục Tranh nhìn cô bằng đôi mắt trong veo: “Em tưởng em đến đây để đóng giả anh ta.”

“Nhà họ Lục vốn không có người thừa kế.” Tống Chẩm Tinh buột miệng nói.

Trong tiểu thuyết, tác giả đã dùng rất nhiều bút mực để miêu tả sự hùng mạnh của nhà họ Lục, đó là một sự tồn tại hùng mạnh không có tên trên bảng xếp hạng tài sản, với gốc rễ và mạng lưới trải rộng khắp Ngũ Châu Đại Lục, một gia tộc tách biệt khỏi mọi luật lệ và quốc gia.

Đúng là ở phần mở đầu có nhắc đến một câu rằng vị hôn phu của cô bị nghi là người thừa kế của nhà họ Lục ở Trung Châu, nhưng chỉ là “nghi ngờ”, đó là cách tác giả tạo nền cho câu chuyện của nam chính Trình Phù Bạch.

Trình Phù Bạch trên danh nghĩa là một đứa trẻ mồ côi được nhà họ Lục nhận nuôi, nhưng thực chất lại là một cao thủ được người đứng đầu gia tộc bồi dưỡng cho người kế nhiệm thế hệ tiếp theo, được đưa vào một tổ chức tên là Phù Du Đường.

Anh giỏi tâm lý, thân thủ tốt, năng lực vượt trội, nhận được sự tán thưởng của ông cụ Lục Sùng Phong.

Anh gặp Hứa Thành Bích, yêu cô, tìm lại được người thân thành công, đang chuẩn bị rời khỏi nhà họ Lục để sống một cuộc sống hạnh phúc thì đột nhiên bị ông cụ Lục ép nhận làm con nuôi và trao cho quyền lực lớn.

Chỉ vì thế hệ sau của nhà họ Lục có kẻ vô dụng, có người không có chí tiến thủ, có kẻ ốm yếu bệnh tật, lại còn không phục nhau như một đĩa cát rời rạc, ông cụ Lục không chọn được người thừa kế để đoàn kết gia tộc, vì vậy cố tình nâng đỡ Trình Phù Bạch để kí©h thí©ɧ con cháu của mình, xem anh như một viên đá mài dao.

Con cháu nhà họ Lục làm sao có thể cho phép một người không cùng huyết thống đến cướp quyền, thế nên Trình Phù Bạch liên tục bị hãm hại, hành hạ, người nhà đều chết hết, Hứa Thành Bích cũng nhiều lần thập tử nhất sinh.

Hận thù đã buộc Trình Phù Bạch phải gϊếŧ ra một con đường máu, giải quyết từng kẻ thù một, cuối cùng trở thành người nắm quyền nhà họ Lục, xé nát lớp tư bản tùy tiện ngông cuồng.

Nhà họ Lục cũng đổi sang họ Trình.

Thực tế đã bổ sung cho chuyện cha cô và một người đàn ông trao đổi nhẫn làm tín vật, nhưng theo suy đoán của tiểu thuyết, người đàn ông đó chắc chắn không phải người nhà họ Lục, ngay từ đầu đã là cha cô nhầm lẫn.

Nếu đã định sẵn người thừa kế rồi, ông cụ Lục còn cần nhận nam chính làm con nuôi làm gì?

Tống Chẩm Tinh đang suy nghĩ, không để ý thấy ánh mắt Lục Tranh đột nhiên trở nên sắc bén, cậu không biết từ lúc nào đã đứng cùng bậc thang với cô, hai tay chống lên lan can hai bên, gần như nhốt cô vào lòng.

Những đốt ngón tay thon dài của người đàn ông nổi bật hẳn lên do dùng sức gập lại, những mạch máu dưới làn da trắng lạnh hiện rõ, căng cứng, mơ hồ lộ ra sự run rẩy.

“Cậu có ý gì?”

Tống Chẩm Tinh thờ ơ ngước mắt lên, đập vào mắt là yết hầu đang chuyển động của cậu, nhìn lên nữa thì chạm phải đôi mắt đen thẳm như muốn nuốt chửng mọi thứ của Lục Tranh.

“Chị rất hiểu nhà họ Lục sao?”

Lục Tranh ghé sát mặt cô, cố gắng nén hơi thở, hỏi từng chữ một: “Tại sao lại chắc chắn nhà họ Lục không có người thừa kế?”

“Người thừa kế nhà họ Lục có hôn ước với con gái của ông chủ công ty truyền thông, là thật sao?” Tống Chẩm Tinh tất nhiên không thể nói thật.

“Hai người đàn ông say rượu định hôn ước tuy hoang đường, nhưng cũng có phần hợp lý, nhà họ Lục mãi không xuất hiện, cùng lắm chỉ có thể đoán là nhà họ Lục không thừa nhận, nhưng chị lại nói thẳng là nhà họ Lục không có người này.” Lục Tranh nói với thái độ càng thêm bức bách.

Tống Chẩm Tinh nhận ra sự khác thường của cậu: “Cậu có vẻ rất để tâm đến việc nhà họ Lục có người này hay không.”

Chuyện này thì liên quan quái gì đến cậu ta chứ?

“..."

Lục Tranh nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, từng ngón tay từ từ thả lỏng khỏi lan can, khớp xương lại hồng hào trở lại.

Cậu cười, đứng thẳng người lùi về sau, ra vẻ một chú cún ngoan ngoãn: “Em sợ làm hỏng chuyện của chị, nhưng nghe có vẻ nhà họ Tống không hiểu rõ về nhà họ Lục lắm, em vẫn có thể tiếp tục đóng kịch được.”

“Đóng kịch thế nào?”

Tống Chẩm Tinh nhìn cậu với ánh mắt lạnh nhạt: “Vừa rồi họ bị sự xuất hiện đột ngột của cậu dọa choáng váng thôi, đợi đến khi hoàn hồn lại, chẳng lẽ họ không nghĩ rằng đại thiếu gia nhà họ Lục đích thân đến cửa mà lại không có xe, không có tài xế vệ sĩ, cũng không có quà cáp gì sao?”

“Cái này...”

Độ cong trên khóe môi Lục Tranh sâu hơn: “Chỉ có thể nhờ chị giúp em lấp liếʍ thôi.”