Lục Tranh mỉm cười, nói: “Năm đó ba cháu cãi nhau với mẹ, trong lúc tức giận ba đã đến Đông Châu giải sầu, uống say bí tỉ suýt nữa rơi xuống hồ, là bác trai đi ngang qua cứu ông ấy. Lúc đó bác trai cũng đã uống rượu, hai người ngồi bên hồ trò chuyện rất vui vẻ, định ra hôn ước, còn trao đổi nhẫn cưới của nhau làm tín vật.”
“..."
Hai người đàn ông trao đổi nhẫn cưới, cảnh tượng này hơi bị... mạnh đấy.
Lớp trẻ nhà họ Tống đều mang vẻ mặt cạn lời, còn hai anh em Tống Xương Chung và Tống Mẫn Tư thì nhìn về phía Triệu Uyển Ngọc.
Nghe đến đây, mắt Triệu Uyển Ngọc đỏ hoe, sau đó bà bật cười, kích động nói: “Đúng vậy, Xương Minh tính tình cẩn thận, chuyện này chỉ nói cho một mình tôi biết. Dì Lâm, người đâu rồi? Mau, xào thêm mấy món ăn đi.”
“..."
Tống Chẩm Tinh cạn lời nhìn Triệu Uyển Ngọc.
Thế mà cũng tin?
Không nghĩ đến khả năng là hồi nhỏ cô nghe lén ba mẹ nói chuyện rồi kể lại cho Hứa Thành Bích, sau đó Hứa Thành Bích lại kể cho cậu ấy sao? Thế mà cũng tin? Không hỏi thêm chi tiết gì à?
Muốn bán thực phẩm chức năng cho mẹ ghê.
Cô quay đầu lại, thấy Lục Tranh đang nhìn mình, đôi mắt sâu như vực thẳm, khóe môi cong lên một đường cong có chút mê hoặc.
Tống Chẩm Tinh thu lại ánh mắt: “Mẹ, con muốn nói chuyện riêng với cậu ấy.”
Triệu Uyển Ngọc rất rành mấy kiểu xem mắt này nên cười gật đầu: “Được, vậy hai đứa lên lầu nói chuyện cho yên tĩnh, lát nữa mẹ bảo dì Lâm gọi hai đứa xuống ăn cơm.”
“Vâng.” Tống Chẩm Tinh xoay người đi lên lầu, nụ cười trên môi lập tức biến mất.
Phía sau, tiếng bước chân trầm ổn mạnh mẽ của người đàn ông nhanh chóng theo sát.
Bước chân của Tống Chẩm Tinh có chút mạnh, vạt váy trắng lướt qua lan can bằng gỗ hoàng hoa lê.
Cô không dừng lại ở tầng hai mà tiếp tục đi lên, khi sắp lên đến tầng ba, giọng nói đầy từ tính của người đàn ông trẻ tuổi vang lên sau lưng cô.
“Chị ơi, chị giận rồi à?”
Còn dám hỏi.
Tống Chẩm Tinh quay phắt lại đầy tức giận, liền thấy người đàn ông theo sát phía sau, đứng thấp hơn cô một bậc thang mà vẫn cao hơn cô khiến cô rơi vào cái bóng như che trời lấp đất.
Điều này làm cô càng thêm khó chịu, cô túm lấy chiếc cà vạt thường ngày trước ngực cậu ta rồi kéo mạnh xuống, buộc cậu ta phải nhìn thẳng vào mình.
“Chúng ta còn chưa bàn bạc xong điều kiện cụ thể, tại sao cậu lại đột ngột xuất hiện?” Tống Chẩm Tinh lạnh giọng hỏi.
Lục Tranh ngoan ngoãn cúi đầu để cô nắm cà vạt, ở khoảng cách chưa đầy mấy centimet, cậu nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời và vô tội: “Chị Thành Bích đi du lịch rồi, em không liên lạc được nên chỉ đành đến đây xem thử trước.”
“Cậu không liên lạc được với cậu ấy thì liên lạc với tôi, hẳn là Thành Bích đã cho cậu số điện thoại của tôi rồi.” Tống Chẩm Tinh sợ có người lên nghe lén nên đè giọng nói.
Nghe vậy, ánh mắt Lục Tranh tối đi, giọng nói cũng trầm xuống: “Em không có điện thoại.”
“Cái gì?” Tống Chẩm Tinh không ngờ lại là lý do này.
“Ba em đã nướng sạch tài sản gia đình vào cờ bạc, sau khi nợ ba triệu thì bỏ trốn, bây giờ vẫn bặt vô âm tín.” Cậu cụp hàng mi dài, giọng nói ngày càng trở nên hèn mọn: “Chân của mẹ em bị bọn đòi nợ đánh gãy rồi, em đã bán hết những gì có thể bán để chữa bệnh cho bà, chỉ giữ lại tiền vé máy bay đến Đông Châu.”
“..."
Người ba ham mê cờ bạc, người mẹ tàn tật và một Lục Tranh tan nát.
Bàn tay đang nắm cà vạt của Tống Chẩm Tinh buông lỏng, nhất thời cũng không biết nói gì: “Vậy cậu cũng không nên cứ thế mà đến đây, tôi không thích những biến số không thể kiểm soát.”
Đôi môi mềm mại của cô hé mở trước mặt Lục Tranh, tựa như có hương lan thơm ngát thoảng qua.
Ánh mắt Lục Tranh tối lại, cậu không hề đứng thẳng người dậy vì cổ đã được thả lỏng, mà vẫn giữ nguyên tầm mắt với cô, hàng mi dài khẽ cụp xuống, nói với vẻ áy náy: “Em biết sai rồi, chị.”
“..."
“Cho em một cơ hội nữa đi.” Lục Tranh nói: “Em đảm bảo sẽ nghe lời.”