Nghe câu hỏi ấy, Tống Chẩm Tinh nghiêng đầu, vừa ngẩng mắt lên đã chạm phải ánh nhìn thâm trầm của Lục Tranh trong gương chiếu hậu.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Tiếng gió ngoài cửa xe như ồn hơn hẳn.
Tống Chẩm Tinh nhìn cậu rồi bình tĩnh nói: “Không phải. Cậu ấy là bạn trai tôi, tên Lục Tranh.”
Lục Tranh hơi nhướng mày, ngón tay khẽ gõ hai cái lên vô lăng.
“Là bạn trai ạ?” Ninh Đồng vì đoán sai mà xấu hổ, ngẩng đầu nói với hàng ghế trước: “Chào anh Lục.”
“...”
Lục Tranh xoay vô lăng, rẽ trái khi đèn vừa chuyển xanh. Tựa như không nghe thấy lời chào ấy, hoàn toàn không đáp.
Sự im lặng này khiến Ninh Đồng càng lúng túng hơn, bèn cố gắng hòa dịu bầu không khí: “À... anh Lục yên tâm. Sau này Chủ tịch ở công ty, tôi sẽ chăm sóc chị ấy thật tốt.”
Lục Tranh đặt một tay lên vô lăng, những ngón tay dài khẽ duỗi ra. Cậu lên tiếng, âm sắc nhàn nhạt mà lạnh: “Không cần. Tôi không thích người khác dính lấy bạn gái tôi.”
Người của cậu, chỉ có cậu mới được dính.
“..."
Ninh Đồng cứng đờ, chớp mắt ngơ ngác một lúc mới lắp bắp: “Anh Lục... tôi là con gái mà.”
Tóc cô ấy ngắn không có nghĩa cô ấy là đàn ông.
“Con chó cũng không được.” Lục Tranh lạnh mặt đáp.
Ánh đèn vụt qua cửa kính, chiếu xuống nửa mặt cậu, tạo thành một mảng tối sắc lạnh đến phát tà.
“...”
Từ vị trí của mình, Ninh Đồng nhìn rõ từng đường nét của Lục Tranh. Cô ấy rụt cổ lại, bị khí chất âm trầm ấy dọa sợ.
Tống Chẩm Tinh thấy vậy, bèn giơ chân đá nhẹ vào lưng ghế tài xế, dạy dỗ: “Nói năng cho đàng hoàng.”
Lục Tranh nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt sâu như đáy nước. Thấy giữa mày cô dần nhíu lại, ngay khoảnh khắc ấy cậu thu ánh nhìn lạ rồi nở một nụ cười trong trẻo: “Tôi đùa thôi. Chào trợ lý Ninh.”
Cái này mà gọi là đùa?
Da đầu Ninh Đồng tê rần, gượng gạo đáp: “Vâng... chào anh Lục.”
Đoạn kịch ngắn này để lại cho Ninh Đồng một cú sốc tinh thần. Vừa vào nhà hàng, cô ấy lập tức sắp xếp để Lục Tranh và Tống Chẩm Tinh ngồi cùng nhau, còn mình ngồi đối diện, rót trà cho hai người.
Nhà hàng này làm món địa phương chính tông, không gian yên tĩnh trang nhã. Giờ đã muộn nên không có bao nhiêu khách, người biểu diễn đàn tỳ bà cũng vừa chơi xong một khúc và rời sân khấu.
Tống Chẩm Tinh nhận menu, gọi vài món rồi đưa cho Ninh Đồng.
Ninh Đồng vội nói: “Để anh Lục gọi trước ạ.”
Nhìn là biết kiểu người hay để bụng.
“Tôi gọi cho cậu ấy rồi. Người đang bị thương phải kiêng đồ. Cô cứ chọn món mình thích.”
Nói rồi cô nhìn sang người bên cạnh.
Lục Tranh ngoan ngoãn ngồi đó, trông vô cùng nghe lời.
“Vậy... tôi gọi ạ.” Lúc này Ninh Đồng mới dám cầm menu chọn món.
Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, thấy Lục Tranh và Tống Chẩm Tinh ngồi cạnh nhau thì nhiệt tình giới thiệu: “Anh chị, nhà hàng đang có hoạt động ‘Nụ hôn tình nhân’. Chụp một tấm ảnh hôn nhau sẽ được giảm ba mươi phần trăm.”
Ninh Đồng ngẩng đầu từ menu, bật cười cảm thán: “Bây giờ vẫn còn cái hoạt động cổ lỗ sĩ này sao?”
Lục Tranh dựa lưng vào ghế, nghe vậy liền nhấc mắt, nhìn thẳng vào Ninh Đồng với ánh nhìn lạnh buốt.
“..."
Ninh Đồng lập tức nhận ra mình nói câu thiếu muối, nụ cười trên môi liền cứng lại, cúi đầu lia lịa, ngón tay run run lật menu như đang tập gõ chữ.
Nhân viên phục vụ nói tiếp: “Vậy tôi đi lấy máy ảnh cho hai anh chị nhé.”
Lục Tranh ngồi thẳng dậy, đôi mắt cũng trở nên dịu dàng, nghiêng sang nhìn người bên cạnh.