Chương 42: Cháu Dùng Tiền Ba Mẹ Cho Thì Tính Là Tự Lập Gì?

Tống Mẫn Tư nghĩ đến cảnh cô mất khống chế trong văn phòng luật sư lần trước, sắc mặt lập tức trầm xuống rồi bật dậy: “Trì Dương bị đánh cũng là do mày làm đúng không? Tống Chẩm Tinh, nó là em họ của mày đấy! Mày...”

“Mẫn Tư, không có chứng cứ thì đừng nói bừa.” Tống Xương Chung mặc vest chỉnh tề, nghiêm giọng cắt ngang, giữ trật tự cuộc họp: “Chẩm Tinh, bắt đầu đi.”

Tống Mẫn Tư nín lại rồi ngồi xuống. Mọi người cũng ngồi ngay ngắn.

Đến lúc này, chú hai bắt đầu thể hiện dáng vẻ trụ cột trấn giữ công ty.

Tống Chẩm Tinh hơi cong môi, tựa người ra sau ghế, thong thả nói: “Thật ra hôm nay tôi chỉ muốn bàn về vấn đề bổ nhiệm chủ tịch. Từ lúc ba tôi mất, vị trí chủ tịch vẫn do chú hai tạm thời kiêm nhiệm. Chú hai cũng vất vả lâu rồi, hay là...”

“Chẩm Tinh, chú có lời này không biết có nên nói không.” Tống Xương Chung lại cắt ngang.

“Mời chú hai nói.”

“Dạo này chú hay thấy mấy tin ngoài xã hội có mấy cô gái suốt ngày đòi ‘nữ quyền độc lập’, cứ muốn tranh cơm ăn với đàn ông.” Ông ta ra vẻ điềm đạm từng trải: "Chú hiểu vì sao cháu cứ muốn vào công ty. Lúc anh trai chú còn sống luôn nói nào là đàn ông lo ngoài, phụ nữ lo trong. Trẻ con mà, cứ thấy lời ba mẹ là gông xích, ghét, muốn phản kháng. Chuyện đó chú hiểu.”

“..."

“Nhưng công ty này là anh trai chú dày công dựng nên từng chút. Cháu phải hiểu khó khăn của nó. Nếu muốn chứng minh bản thân, chú có thể cho cháu vào một phòng ban rèn luyện từ từ, hoặc mở hiệu sách, quán cà phê... cứ bước từng bước đi lên. Vị trí chủ tịch quá quan trọng. Làm không tốt sẽ phá hủy cả đời tâm huyết của ba cháu.”

Tống Xương Chung nói đầy vẻ “chú hai thương cháu”, đến cuối còn đỏ hoe mắt.

Những người xung quanh cũng ra vẻ cảm động.

Tống Chẩm Tinh quan sát một lượt rồi mỉm cười: “Chú hai, cháu nói cháu muốn tự lập lúc nào? Cháu dùng tài sản ba mẹ để lại, sao gọi là tự lập được.”

“..." Tống Xương Chung không ngờ cô không tự biện hộ, lại còn nói thế, sắc mặt lập tức lạnh hẳn.

Cô lại nghiêng đầu, như thật sự nghi hoặc: “Nhưng mà chuyện tự lập này có phân nam nữ không? Chú hai, nếu không có ba mẹ cháu thì bước đi đầu tiên của chú ở đâu nhỉ? Hai mẫu đất sau căn nhà cũ ạ?”

Lời này của cô như một quả bom nổ tung trong phòng họp.

Dù giỏi giữ bình tĩnh đến mấy, Tống Xương Chung cũng không chịu nổi nữa. Ông ta đập bàn đứng lên: “Tống Chẩm Tinh! Chú là người cùng ba cháu dựng nghiệp! Chú thức đêm thức hôm bên cạnh anh ấy, khi ấy cháu còn đang tập đi đấy!”

Tống Chẩm Tinh vẫn ngồi, không nhúc nhích.

“Chú nói cho cháu biết, nếu ba cháu không chết ngay trong tai nạn, chỉ cần còn thở để viết một bản di chúc thì đến lượt cháu ngồi đây vênh váo chắc!”

Chỉ cần còn thở để viết di chúc...

Ánh mắt Tống Chẩm Tinh khẽ run.

Cô biết ông ta không nói sai. Chỉ cần ba cô còn kịp để lại một câu chữ, cục diện này đã chẳng như bây giờ.

Có lẽ ba sẽ nhờ tổ chức chuyên nghiệp quản lý tài sản, hoặc sẽ ký hợp đồng với chú hai để đảm bảo cuộc sống cho hai mẹ con. Nhưng chắc chắn sẽ không để cô ngồi ở đây.

Cô tựa vào lưng ghế, im lặng khá lâu rồi cuối cùng nở nụ cười hờ hững: “Vậy thì cảm ơn pháp luật. Nó đứng về phía cháu.”

“..."

Bị câu nói nhẹ như gió đó chọc tức, mặt Tống Xương Chung xanh mét. Ông ta nghiến răng: “Được! Vậy cháu làm chủ tịch đi! Các vị nhìn cho rõ, tôi đã khuyên rồi, tôi tận tâm rồi. Con bé này cố chấp làm bừa, tôi là chú hai cũng hết cách!”

Hóa ra nói nguyên một tràng dài như vậy chỉ để đặt mình vào vị thế “người đã tận lực khuyên can”.

Sau này nếu cô phạm sai lầm hoặc rơi vào bẫy của ông ta, ông ta chỉ cần đứng cao hơn một bậc mà buông câu “Tôi đã nói rồi mà...".