Căn phòng yên tĩnh đến mức có chút trống trải.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, Tống Chẩm Tinh đã dừng bước. Cô ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy Lục Tranh vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt dưới hàng mày rậm tối lại, mang theo chút cô đơn, đuôi mắt khẽ cụp xuống.
Thấy cô quay sang, cậu mới mấp máy môi, nói với giọng khàn khàn: “Em... không thể theo chị được sao?”
Sao lại trông như bị ức hϊếp thế này.
Tống Chẩm Tinh bật cười: “Cậu còn chưa hồi phục hẳn, phải nghỉ ngơi nhiều. Theo tôi đi họp thì cũng chỉ ngồi ngẩn người, tẻ nhạt lắm.”
“Đám họ hàng ấy không phải người dễ đối phó. Em lo...”
“Lo họ ăn thịt tôi à?” Tống Chẩm Tinh ngắt lời cậu, ánh mắt cũng dịu lại: “Cậu đã giúp tôi mở đường rồi. Nếu bước nào tôi cũng phải dựa vào cậu thì tôi vô dụng quá. Đến lúc đó tôi sẽ bị ‘ăn’ mất thật đấy.”
“..."
“Nghe lời, về nghỉ đi. Mau khỏe lại rồi còn về trường.”
“Vâng” Lục Tranh cụp mắt, giọng trầm hẳn, đầy hụt hẫng: “Tối em đến đón chị.”
Rõ ràng cô có thể bắt taxi, nhưng Tống Chẩm Tinh không nỡ từ chối lòng tốt của cậu nên đành nói: “Đợi điện thoại của tôi.”
“Vâng.” Lục Tranh lập tức bước đến mở cửa cho cô đi.
Nhìn cứ như con cún nhỏ bị bỏ rơi.
Tống Chẩm Tinh bất lực, nhưng cô vẫn còn việc phải làm, không thể dỗ Lục Tranh. Cô đành nhấc chân rời đi, không dừng lại thêm.
Lục Tranh đứng tại cửa, ánh mắt dõi theo bóng cô dần biến mất ở cuối hành lang. Nỗi hụt hẫng trong đáy mắt chậm rãi hóa thành u tối.
Dùng xong là đuổi cậu đi.
Đúng là lòng dạ sắt đá.
___
Trong phòng họp rộng lớn, hệ thống thông gió lại chẳng mấy yên tĩnh, tiếng ù ù thấp nhẹ càng khiến không khí thêm nặng nề.
Các cổ đông chủ chốt của Tập đoàn Truyền thông Tống thị đều đã có mặt. Người không nhiều, mặt mũi ai nấy đều u ám, người uống nước, người nghịch điện thoại. Khi cửa được Ninh Đồng mở ra, vẫn chẳng ai buồn ngẩng đầu nhìn.
“Chủ tịch.” Ninh Đồng bước lên kéo ghế ở vị trí chủ tọa.
Tống Chẩm Tinh đi giày đế thấp bước vào, nhưng chưa ngồi ngay. Cô đứng sau ghế chủ vị, khẽ tựa người vào lưng ghế, hơi nghiêng đầu rồi nhoẻn cười nhìn khắp phòng: “Nhìn qua một vòng thì toàn là trưởng bối của tôi cả. Vậy tôi xin chào các vị trước.”
Đôi hoa tai của cô khẽ rung, phong tình cũng theo đó lay động.
“..."
Có người liếc về phía Tống Xương Chung và Thôi Kế đang ngồi đầu bàn. Thấy họ vẫn im lặng thì những người khác cũng không ai dám mở lời.
“Các vị là người trọng tình nghĩa. Chắc vẫn chưa thoát khỏi bóng mây sau cái chết của ba tôi.” Tống Chẩm Tinh mỉm cười:“Thế này đi, Ninh Đồng, đến nhà tôi mang di ảnh ba tôi tới. Tôi muốn xem liệu các vị có thể chịu khó đứng lên nhìn vào hai mắt ông ấy không.”
“..."
Cả bàn lập tức xôn xao. Sắc mặt Tống Xương Chung và Tống Mẫn Tư lập tức sầm xuống.
Tống Xương Chung lạnh mặt liếc cô, cũng là người đầu tiên đứng dậy: “Chào Chủ tịch.”
Có ông ta dẫn đầu, mọi người cũng lần lượt đứng lên, gượng cười chào: “Chào Chủ tịch.”
“Được rồi, ngồi đi.”
Tống Chẩm Tinh mỉm cười hài lòng, lúc này mới ngồi xuống ghế chủ vị.
“Chẩm Tinh, bây giờ cháu có chút gia sản ba mẹ để lại thì kiêu căng lắm rồi. Trì Dương nằm viện suốt một tuần, cháu làm chị họ mà chẳng thèm đến thăm nó một lần.” Tống Mẫn Tư mặc đồ công sở, ngồi phía bên cạnh, mặt lạnh tanh lên tiếng.
“Cháu cũng muốn đi thăm lắm chứ.” Tống Chẩm Tinh nhìn bà ta, nhịp tay gõ nhẹ lên chiếc ly trước mặt, nụ cười chẳng giảm chút nào: “Nhưng cháu sợ cô chú lại hoảng.”