Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thoát Tù Đày

Chương 226: Cậu Là Người, Quỳ Cái Gì Mà Quỳ

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tống Chẩm Tinh phối hợp làm biên bản, đợi làm xong một vòng thủ tục thì đã khuya lắm rồi.

Hiện trường đã xử lý xong nên xe cảnh sát lần lượt rời đi.

Con đường lại trở nên vắng lặng, trống trơn như thể chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.

Tống Chẩm Tinh khoanh tay xoay người, liền thấy Lục Tranh đứng trước cánh cổng sắt đang mở. Một tay cậu đặt lên tay kéo vali, vết thương trên mặt dưới ánh đèn càng lộ rõ, đôi mắt đen nhìn về phía cô, mang theo sự dè dặt cẩn trọng.

Lại ngoan trở lại rồi.

“Cậu ở thêm một đêm nữa đi, mai hãy đi.” Cô lạnh nhạt nói xong cũng chẳng buồn nhìn lại mà tự mình đi thẳng vào trong.

Rất nhanh, phía sau truyền đến tiếng bước chân theo sát.

Bánh xe vali kéo lê trên nền đất, âm thanh có chút phiền tai.

Sau khi vào nhà, Tống Chẩm Tinh cũng chẳng để ý đến cậu mà đổi dép xong liền chuẩn bị lên lầu. Nhưng cô còn chưa đi đến bậc thang đầu tiên đã bị người ôm chặt từ phía sau.

Giây tiếp theo, hai chân cô rời khỏi mặt đất.

Lục Tranh bế thẳng cô về phòng mình, cánh tay siết đến mức như muốn bóp gãy cô vậy.

“Buông ra!” Giọng Tống Chẩm Tinh lạnh hẳn xuống.

“..."

Lục Tranh không đáp, vẫn cứng rắn mang cô vào phòng.

Tống Chẩm Tinh bất chợt nhớ đến nụ hôn mạnh bạo muốn nuốt trọn cô lúc nãy ngoài đường. Ngón tay cô bám lên khung cửa, dốc hết sức phản kháng: “Lục Tranh, cậu dám thử cưỡng ép tôi nữa xem!”

Rõ ràng ngày nào cô cũng tập luyện, còn theo huấn luyện viên học đấu vật, thế mà chênh lệch thể hình vẫn khiến cô bị bế đi một cách dễ dàng.

Từng ngón tay cô lần lượt trượt khỏi khung cửa.

“Rầm.”

Cửa phòng đóng lại phía sau, đèn bật sáng.

Cô bị Lục Tranh đặt lên giường, cả người chìm vào lớp chăn nệm mềm mại.

Tống Chẩm Tinh chống người bật dậy, vung tay tát thẳng.

“Chát!”

Đúng lúc Lục Tranh cúi xuống, cứ thế nhận trọn một bạt tai vang dội.

Động tác cậu khựng lại, khóe môi vốn rách sẵn bị đánh đến bật máu, màu đỏ thấm ra, trông cực kỳ thê thảm.

“Cậu ra khỏi đây ngay.” Giọng Tống Chẩm Tinh lạnh băng, hai tay đẩy mạnh vào ngực cậu.

Lúc này Lục Tranh như mất hết sức, dễ dàng bị cô đẩy lùi.

Cậu cụp mắt nhìn sự lạnh lẽo rõ rệt trong đôi mắt cô, không biết đang nghĩ gì. Bỗng nhiên, cậu khuỵu hai chân xuống, quỳ thẳng trước mặt cô, đầu gối chạm đất.

“..."

Tống Chẩm Tinh bị hành động này dọa đến ngẩn người: “Cậu làm gì vậy?”

Lục Tranh vẫn không nói một lời, cậu cúi lưng, từ từ áp trán lên chân cô, giống như một con vật nhỏ làm sai rồi tìm chủ nhân làm nũng, ngoan ngoãn dán vào cô, nhưng lại không dám lại quá gần, chỉ chạm nhẹ vào đầu gối cô.

“..."

Tống Chẩm Tinh đặt tay lên giường, cụp mắt nhìn rõ vết bầm lộ ra bên trong cổ áo sau gáy cậu.

Cô nhíu mày nhưng không hỏi mà chỉ lạnh giọng: “Đứng lên.”

“..."

Lục Tranh vẫn quỳ im bất động.

“Lục Tranh, đừng làm mấy trò này nữa được không? Cậu là người, quỳ cái gì mà quỳ..."

“Em sai rồi.” Giọng nói khàn khàn của cậu vang lên trong căn phòng yên tĩnh: “Em không nên để chị lo lắng như vậy, lại càng không nên để chị vì em mà phải cúi đầu trước thằng họ Kỷ đó.”

“..." Tống Chẩm Tinh im lặng.

“Em thật sự biết mình sai rồi.”

Một lúc sau Lục Tranh mới ngẩng mặt lên, vành mắt đã đỏ.

Ánh nhìn đau đớn dán chặt vào cô: “Tống Chẩm Tinh, chúng ta đừng chia tay được không?”

Cứng không được, giờ đổi sang mềm đây à?
« Chương TrướcChương Tiếp »