Chương 225: Chị À, Anh Ta Muốn Gϊếŧ Em

Thân xe rung mạnh, Kỷ Thần nhờ cơn đau mà tỉnh lại đôi chút. Anh ta khó khăn mở mắt, liền đối diện với ánh nhìn mang ý cười chế nhạo của Lục Tranh như đang nhìn một con sâu bọ đang giãy chết, đầy chán ghét.

“Mày!”

Vừa thấy cậu, trong mắt Kỷ Thần lập tức bùng lên thù hận cực đoan. Anh ta gắt gao trừng cậu, miệng đầy máu, gào lên khàn đặc: “Ông đây phải gϊếŧ mày! Tao phải gϊếŧ mày!”

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, anh ta mất hết rồi!

Cơ thể tàn phế, chức CEO bị tước, ngay cả việc tiếp tục sống trong nhà họ Tần cũng không được nữa.

Từ đỉnh mây rơi xuống bùn đất.

Anh ta đã quen sống trên cao, giờ bảo anh ta chấp nhận trở thành kẻ trắng tay, anh ta không chịu nổi!

Mà tất cả đều tại tên mặt trắng này! Đều tại nó!

Càng nghĩ, Kỷ Thần càng hận đến mức lục phủ ngũ tạng như bị xoắn lại. Anh ta vùng vẫy định bò ra khỏi xe, nhưng chân bị kẹt chặt, còn có thứ gì đó đâm vào thịt khiến anh ta động nhẹ thôi cũng đau đến xé rách từng dây thần kinh.

“Aaaa!!!”

Tiếng hét thảm thiết xé toạc đêm tối. Máu từ miệng anh ta phun ra, đầu anh ta mềm oặt rồi lại ngất đi.

“..."

Lục Tranh cụp mắt nhìn anh ta, ánh nhìn lạnh nhạt như nhìn một xác chết.

Một lúc sau, cậu thu ánh mắt lại, quay đầu nhìn người vừa bước đến.

Tống Chẩm Tinh đứng đó, nhìn vào trong xe, lông mày hơi nhíu lại.

“Chị à, anh ta muốn gϊếŧ em.” Lục Tranh nói khẽ, giọng hơi yếu.

“Anh ta đích thân lái xe tông em, chứng tỏ bên cạnh anh ta chẳng còn ai dùng được. Mà đâm thành thế này, chắc cũng không nhảy nhót nổi nữa.”

Gia chủ nhà họ Tần nói sẽ đuổi Kỷ Thần khỏi nhà họ Tần, xem ra là thật.

Tống Chẩm Tinh nhìn gương mặt đầy máu của anh ta, trong lòng không khỏi cảm khái.

Người đàn ông từng phong quang như trăng sáng trong mắt cô, giờ lại thảm đến mức này. Và gia chủ nhà họ Tần vẫn như mọi lần, chính trực quá mức, lại đứng về phía một người ngoài như cô.

“Chị nhìn anh ta mãi làm gì?” Lục Tranh siết ánh mắt lại, nói với giọng vô hại: “Nếu chị lo cho anh ta, em sẽ đưa anh ta đi viện ngay bây giờ.”

“Được đó.” Tống Chẩm Tinh đáp không cần suy nghĩ, còn quay sang liếc cậu một cái.

"..."

Lục Tranh im bặt, nhìn chằm chằm cô bằng đôi mắt đen sâu hoắm.

“Em không muốn đưa.”

Giả vờ gì nữa.

Tống Chẩm Tinh lười để ý, liền đi vòng qua cậu rồi tiến về phía Hứa Thành Bích.

Xe cảnh sát và xe cấp cứu lần lượt đến. Trình Phù Bạch dùng khăn giấy đè lên vết thương trên trán rồi lên xe cứu thương.

Hứa Thành Bích cũng phải đi kiểm tra thương tích.

“Tớ đi với hai người.” Tống Chẩm Tinh nói.

Lục Tranh nhìn cô, sau đó lại nhìn Trình Phù Bạch trên xe cấp cứu, lễ phép nói: “Em đi nữa. Bác sĩ Trình vì em nêm mới bị thương.”

“..."

Động tác ấn lên vết thương của Trình Phù Bạch khựng lại.

Anh ta quay đầu, nói với giọng ôn hòa: “Không cần, chỉ là vết thương nhỏ thôi, nhiều người quá tôi lại thấy không thoải mái.”

“Tôi không bị thương, tôi đi với anh ấy là được.” Hứa Thành Bích nói rồi nhìn sang gương mặt đẹp của Lục Tranh, lông mày nhíu lại: “Nhưng em thì..."

“Em ở lại đây.” Lục Tranh nói thẳng, chẳng thèm giả bộ nữa.

Hứa Thành Bích còn định nói thêm thì y tá trong xe cứu thương thúc giục đóng cửa.

Cô ấy chỉ đành nhìn sang Tống Chẩm Tinh.

Tống Chẩm Tinh không muốn để bạn thân phải lo thêm chuyện của Lục Tranh, bèn cho cô một ánh mắt bảo yên tâm.

Thế là xe cứu thương rời đi.

Chỉ còn xe cảnh sát ở lại.