Chương 224: Tôi Sợ Xe Đó Đâm Vào Em Trai Cô

Hứa Thành Bích nhìn anh ta, khó hiểu hỏi: “Sao phản ứng của anh nhanh vậy?”

Ánh mắt Trình Phù Bạch khựng lại một thoáng rồi bình tĩnh đáp: “Tôi sợ xe đó đâm vào em trai cô, lúc đó nóng ruột nên...”

“Không đúng. Đèn bên kia vừa bật lên, anh đã xoay vô lăng rồi.”

Nếu không phải phản ứng trước thời điểm xe đối diện lao tới thì tuyệt đối không thể kịp thời chặn cú đâm ấy.

Mà chuyện này quá kỳ lạ.

Bên kia chỉ bật đèn pha một cái mà anh ta đã căng thẳng đến mức phải lao thẳng xe qua đó?

Hơn nữa, lúc anh ta đạp ga đến tận cùng, còn quay sang nói với cô ấy câu “xin lỗi”.

Anh ta đã cứu em trai cô ấy mà, sao lại nói xin lỗi?

“..."

Trình Phù Bạch có chút khó xử trước những lời chất vấn của cô ấy.

Anh ta biết phải giải thích thế nào đây?

Nói rằng từ nhỏ đã được huấn luyện trong Phù Du Đường, rèn thành bản năng của một kẻ nô bộc, vừa cảm nhận được nguy hiểm với chủ nhân là lập tức lấy mạng mình ra chắn?

Cho dù cô ấy có ngồi trong xe thì phản ứng đầu tiên của anh ta vẫn là chắn cho Lục Tranh.

Chỉ cần còn ở Phù Du Đường một ngày thì mạng sống này không thuộc về anh ta. Anh ta đã không thể yêu ai, càng không thể chịu trách nhiệm với bất kỳ tình cảm nào.

“Rốt cuộc là vì sao?” Hứa Thành Bích không tin phản ứng của anh ta chỉ là bản năng bình thường.

“Chỉ là... chợt có một ý nghĩ vậy thôi.” Trình Phù Bạch tránh né ánh mắt cô ấy, cố làm ra vẻ hờ hững.

Hứa Thành Bích còn định nói gì nữa, nhưng đúng lúc đó có tiếng đập lên cửa kính.

Cô ấy đưa tay mở cửa xe.

“Cô không sao thì tốt rồi.” Tống Chẩm Tinh thấy bạn mình bình yên vô sự thì thở phào, sau đó nhìn vào trong xe.

Khi thấy vết máu trên trán Trình Phù Bạch, cô sững lại: “Bác sĩ Trình, anh...”

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, Lục Tranh không sao là được.” Giọng Trình Phù Bạch thờ ơ.

“Cảm ơn anh.” Tống Chẩm Tinh cúi đầu với anh ta rồi chân thành nói: “May mà anh phản ứng nhanh.”

Nếu không, với tốc độ chiếc xe kia, chắc chắn Lục Tranh sẽ mất mạng.

“..."

Cô gái này còn cảm ơn anh ta.

Thật sự nghĩ Lục Tranh chỉ là một sinh viên nghèo được cô che chở hả?

Trình Phù Bạch nhìn gương mặt mang theo biết ơn của cô qua cặp kính đã nứt, nhưng gương mặt anh ta không biểu hiện gì, chỉ nói: “Xuống xe trước đi.”

“Anh đi nổi không?” Hứa Thành Bích nhìn phía anh ta ngồi, đầu xe lẫn cửa đều bị biến dạng.

“Tôi xuống từ chỗ của cô.”

“Được.”

Hai người lần lượt xuống xe. Trình Phù Bạch luồn mình qua khoảng không chật hẹp, lúc bước xuống đất trông vô cùng chật vật, máu trên trán chảy xuống gần nửa gương mặt, nhìn mà giật mình.

Nhưng anh ta không để tâm đến vết thương mà ngẩng mặt nhìn về phía sau Tống Chẩm Tinh, nơi Lục Tranh đang đứng.

Lục Tranh đứng đó với gương mặt lạnh nhạt, đôi môi mỏng dính chút máu khép lại không biểu cảm. Ánh mắt cậu mang theo sự cao cao tại thượng hơi buông lỏng, như đang nói: làm khá đấy.

Trình Phù Bạch cúi đầu với thái độ cung kính, im lặng không nói một lời. Máu trên trán lại nhỏ xuống, đỏ đến chói mắt.

Tống Chẩm Tinh sờ túi áo, lấy khăn giấy ra rút một tờ.

Hứa Thành Bích ở bên cạnh cũng lấy giấy từ trong xe ra rồi xoay người lại.

Hai người đồng thời đưa khăn giấy về phía Trình Phù Bạch.

Ánh mắt Lục Tranh chợt tối lại.

Cậu đưa tay, nắm lấy sau gáy Tống Chẩm Tinh kéo cô về phía sau.

“..."