Chương 223: Tống Chẩm Tinh, Cắn Em Thêm Mấy Cái Đi

Thấy vậy, Tống Chẩm Tinh khựng lại, thở dốc từng hơi.

Vụ va chạm xảy ra ngay sau lưng Lục Tranh, nhưng cậu lại không thèm liếc một cái mà chỉ bước thẳng về phía cô.

Cậu nắm lấy tay cô, kéo mạnh cô vào lòng rồi cúi đầu hôn xuống.

Tống Chẩm Tinh trợn to mắt, kinh hoảng muốn đẩy cậu ra.

Bàn tay phải của Lục Tranh trực tiếp nắm lấy sau gáy cô, cưỡng ép giữ cô trong lòng mình. Cậu quay lưng về phía làn khói mù mịt đang cuộn lên, cúi xuống hôn cô càng cuồng dã hơn. Hàm răng tách môi cô ra, tùy tiện xâm nhập, tham lam đoạt lấy từng hơi thở của cô.

“Ưʍ..."

Tống Chẩm Tinh bị ép phải ngửa đầu, chịu đựng sự quấn quýt mạnh mẽ của cậu.

Khác với những lần kịch liệt trước, lúc này cậu như phát điên muốn nuốt trọn cô, ngón tay siết chặt sau cổ, không ngừng dùng lực kéo cô sát vào mình như muốn hòa cô vào thân thể để trở thành một phần của chính mình.

Khói đen cuộn thẳng lên trời.

Tống Chẩm Tinh ngẩng mắt nhìn, lòng nóng ruột muốn xem có chuyện gì ngoài kia, liền làm bộ định cắn cậu để buộc cậu buông ra.

Nhưng Lục Tranh lại nhắm mắt, dường như hoàn toàn không phát hiện ý đồ của cô. Ngược lại, cậu càng đưa lưỡi vào sâu hơn, hung hăng khuấy loạn hơi thở của cô.

Đúng là!

Tống Chẩm Tinh nghiến răng, cắn mạnh xuống.

Mùi máu tanh lập tức lan giữa môi lưỡi hai người.

Lục Tranh đau đến rách thịt, nhưng chẳng những không cảm thấy khó chịu mà còn dâng lên thứ kɧoáı ©ảʍ khó diễn tả.

Cậu mở mắt, tham lam nhìn vào đôi mắt đẹp của cô, khóe mắt hơi nhướng. Nếm vị máu trong miệng, giọng cậu trầm xuống: “Tống Chẩm Tinh... cắn em thêm mấy cái nữa đi.”

Cắn mạnh.

Cắn đến đau.

Như thế tim cậu sẽ không hoảng loạn đến vậy nữa.

Nói rồi, cậu lại cúi xuống hôn tiếp, bám riết không tha như muốn cùng cô chìm chết trong nụ hôn giữa đêm tối này.

“..."

Đi một chuyến vào trong đó xong, sao lại thành ra điên hơn thế này?

Tống Chẩm Tinh hoàn toàn mất quyền hô hấp, cả người bị giữ chặt vào ngực cậu, không chừa lấy một khe hở. Mãi đến khi thật sự hôn đủ, Lục Tranh mới chịu buông.

Cậu cụp mắt nhìn cô, sau đó đưa tay lau vệt máu dính trên môi cô. Đôi mắt sâu hun hút như vực tối vô đáy.

Lau xong, cậu lại ôm mạnh cô vào lòng, ghì chặt. Năm ngón tay đan vào mái tóc cô, vuốt đi vuốt lại, giọng thì thầm: “Tống Chẩm Tinh.”

“???”

“Tống Chẩm Tinh..."

Cậu gọi tên cô bên tai, lặp đi lặp lại như nghiện. Hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, chui dọc từng sợi thần kinh.

Tống Chẩm Tinh nghe đến khó hiểu, bèn đưa tay vỗ cậu một cái: “Được rồi, buông ra. Mau qua xem Thành Bích với Trình Phù Bạch thế nào.”

Không muốn.

Lục Tranh càng siết chặt cô hơn, cảm thụ sự mềm mại trong vòng tay.

Mãi đến khi Tống Chẩm Tinh đánh cậu hai cái nữa, Lục Tranh mới miễn cưỡng buông cô ra, ánh mắt vẫn dính chặt lên người cô.

Lúc này Tống Chẩm Tinh mới nhìn rõ toàn cảnh vụ tai nạn, hai chiếc xe va chạm nằm chắn giữa đường, phần đầu bị ép nát, khói bốc ra nồng nặc khó chịu.

Hứa Thành Bích vẫn ngồi trong xe, kinh hoàng chẳng kém Tống Chẩm Tinh.

Cô ấy điều chỉnh ghế ngả ra sau để khoảng không bị ép bớt ngột ngạt.

Trình Phù Bạch dang cánh tay chắn trước người cô ấy, ngồi tựa vào túi khí, trên trán bị va đập rớm máu.

Khoảnh khắc đèn xe phía đối diện bật sáng, Trình Phù Bạch đột nhiên vặn tay lái lao thẳng qua đó.

“Cô không sao chứ?” Trình Phù Bạch quay sang nhìn cô ấy.

Dĩ nhiên Hứa Thành Bích không sao, bởi vì anh ta dồn toàn bộ lực va đập sang một bên, thậm chí giây cuối cùng còn đưa tay chắn trước vai cô ấy. Giờ chắc cánh tay anh ta đã bầm hết rồi.

Nhưng vấn đề là...