Chương 221: Bạn Gái Cũ Của Em Đã Thu Dọn Hết Đồ Đạc Giúp Em Rồi

“Lấy được Truyền Thông Phồn Tinh? Mẹ nó, vậy mà cậu cũng dám nghĩ!” Gương mặt Tần gia chủ tái mét: “Cậu không sợ chết, nhưng nhà họ Tần chúng tôi sợ! Ai cậu cũng dám chọc vào! Nếu vị Lục thiếu gia kia mà muốn truy cứu, chỉ cần cậu còn đội cái danh họ hàng nhà họ Tần đi làm càn, cả nhà chúng tôi cũng sẽ chết theo!”

"..." Kỷ Thần ngơ ngác nhìn ông ta.

“Cút! Cút mau!” Tần gia chủ nói xong thì quay người định đi, nhưng nghĩ một lát vẫn chưa hả giận, liền quay lại đá thêm một cú nữa.

Kỷ Thần đau đến cuộn tròn dưới đất.

___

Hiệu suất làm việc của nhà họ Tần rất cao, vừa chập tối, vụ án đã bị đè xuống.

Cửa kính tự động cảm ứng mở ra.

Lục Tranh từ trong bước ra, trên người cậu vẫn là chiếc sơ mi xám lúc bị đưa vào, nhăn nhúm, nhếch nhác, còn rách vài chỗ. Máu và vết thương loang lổ trên người lại càng khiến gương mặt cậu lạnh lùng hơn. Đôi mắt sâu, sống mũi cao, dưới ánh đèn ngay đến từng đường nét cũng hiện rõ đến tuyệt mỹ.

Bóng cậu đổ xuống đất, bị kéo dài.

Bầu trời phía trên thành phố kín đặc những vì sao.

Lục Tranh nhìn về phía trước, thấy Hứa Thành Bích khoanh tay đứng chờ trước đầu xe.

Cậu liếc vào trong xe rồi lại nhìn quanh.

Thấy vậy, Hứa Thành Bích lạnh giọng nói: “Đừng tìm nữa, chỉ mình chị đến đón thôi. Lên xe.”

“Chị ấy đâu?” Lục Tranh không nhúc nhích.

“Ai?” Hứa Thành Bích cố tình hỏi ngược rồi nhướng mắt nhìn cậu: “Bạn gái cũ của em à?”

“..." Lục Tranh bị nghẹn, sắc mặt rất khó coi.

“Bạn gái cũ của em đã thu dọn hết đồ của em đem sang cho chị rồi. Đi thôi, theo chị về. Từ nay em ở nhà chị.” Hứa Thành Bích nói rồi xoay người mở cửa xe.

“..."

Lục Tranh vẫn đứng im, đôi mắt chìm xuống một màu âm trầm. Gió đêm lùa qua, quét vào vết thương khiến cậu đau nhói.

“Đi mau!” Hứa Thành Bích ngồi trong xe gọi cậu.

“Em đợi chị ấy đến đón.”

“Cậu ấy sẽ không đến đâu.”

Lục Tranh vẫn đứng đó, tỏ vẻ không đợi được Tống Chẩm Tinh thì cậu sẽ không đi.

Hứa Thành Bích tức đến bật khỏi xe, xắn tay áo lao về phía cậu: “Không phải lúc bày trò anh hùng trước mặt người ta oai lắm sao? Không phải lúc chia tay cũng rất khí phách sao? Bây giờ đợi cái quái gì? Đi!” Vừa nói, cô ấy vừa kiễng chân, chìa tay định cấu tai cậu.

“Thành Bích.” Lúc này người vẫn trốn trong bóng tối bấy lâu, Trình Phù Bạch bước ra từ cửa kính, cắt ngang hành động của cô ấy.

Tính tình vị thiếu gia này thất thường, cô ấy không thể thật sự coi cậu như em trai mà động vào được.

Khoảng cách từ lúc cô ấy tỏ tình đến bây giờ cũng đã lâu. Nhìn thấy người đàn ông này, Hứa Thành Bích hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn gắng nặn ra nụ cười khách sáo và xa cách: “Bác sĩ Trình, sao anh lại ở đây?”

Đã đổi lại cách gọi “Bác sĩ Trình” rồi.

Mắt Trình Phù Bạch sau lớp kính hơi tối lại, nhưng giọng vẫn ôn hòa: “Đến đây xử lý chút việc. Hai người... đang làm gì vậy?”

“Lục Tranh gặp chút chuyện, tôi đến đưa thằng bé về.” Hứa Thành Bích không muốn dây dưa với người đàn ông từng từ chối mình nên lập tức vẫy tay: “Vậy chúng tôi đi trước đây.”

Lục Tranh đứng tại chỗ, nghiêng đầu liếc Trình Phù Bạch một cái, ánh mắt rất lạnh.

Trình Phù Bạch khẽ cười, sau đó bước tới: “Tôi đi taxi đến, hai người tiện cho tôi đi nhờ một đoạn không?”

“..." Hứa Thành Bích sững người nhìn anh ta.

Người này có nhớ là mình đã từ chối cô ấy không vậy?

“Cảm ơn.” Trình Phù Bạch mỉm cười với cô ấy rồi thản nhiên lấy luôn chìa khóa xe trong tay cô: “Vậy để tôi lái.”

“..."

Cô ấy đã đồng ý lúc nào?

Từ bao giờ Trình Phù Bạch lại trơ mặt thế này? Không phải luôn là đoá hoa cao lãnh đó sao?

Hứa Thành Bích bất đắc dĩ quay đầu, thấy Trình Phù Bạch đã ngồi vào ghế lái, Lục Tranh cũng vòng ra sau lên xe, mặt lạnh tanh.

“Cạch.”

“Cạch.”

Hai tiếng đóng cửa xe vang lên gọn gàng.

Giờ có từ chối cũng vô ích, Hứa Thành Bích đành vòng qua bên kia, mở cửa ngồi vào ghế phụ.

___

Đêm xuống ở khu Phồn Tinh Viên.

Bên kia con đường rộng, một chiếc xe lặng lẽ đỗ trong màn đêm, không khí xung quanh cũng đông lại.

Hai tay người đó siết chặt vô lăng, gương mặt trắng bệch mang theo sự căm hận đến gần như tuyệt vọng, vặn vẹo và dữ tợn.