Chương 220: Các Người Lập Tức Cuốn Gói Về Quê Cho Tôi

“Chủ tịch Tần?" Cô cất giọng nhàn nhạt, hoàn toàn đoán không ra ý ông ta muốn gì.

“Chẳng phải lần trước tôi đã nói rồi sao, đừng gọi Chủ tịch Tần, Tần gia chủ gì nữa. Tôi lớn hơn cô nhiều tuổi như vậy, gọi một tiếng bác Tần là được.”

Tần gia chủ dừng lại trước mặt cô, khẽ thở dài, nói: “Lúc trên máy bay tôi không tiện nghe điện thoại, vừa xuống đã nghe chuyện Kỷ Thần gây ra náo loạn lớn như vậy. Nó còn dám bám lấy con tôi đòi đưa đội luật sư của nhà họ Tần đi ỷ thế hϊếp người, lại còn chặn Tống tổng bên ngoài cửa, là lỗi của tôi.”

Chỉ vài câu đã nói rõ vì sao nhà họ Tần không để ý đến cô mấy hôm nay.

Thái độ vẫn như trước, không hề lạnh nhạt.

“Biết cô đang theo sát chuyện này, vừa hay tôi ở gần đây nên tới nói một tiếng.” Tần gia chủ hòa nhã nói: “Tống tổng cứ yên tâm. Loại người như Kỷ Thần chỉ biết dựa hơi người khác để làm càn, tôi tuyệt đối không dám giữ lại. Vụ này đến đây là xong. Bạn trai cô sẽ không sao cả, còn mong cô đừng để trong lòng.”

Một nhân vật như ông ta lại tự mình hạ thấp tư thế tới giải thích cho cô, cô còn có thể để bụng điều gì?

Tống Chẩm Tinh khẽ mỉm cười, cúi đầu với ông ta: “Cảm ơn ngài.”

Chỉ cần nhà họ Tần không nhúng tay thì Kỷ Thần chẳng phải đối thủ khó xử lý.

“Cảm ơn gì chứ? Là tôi quản người không nghiêm nên mới để bạn trai cô chịu uất ức như vậy.”

Tần gia chủ lại thân thiện nói vài câu rồi dẫn người rời đi, để lại nhóm người của văn phòng luật đứng tại chỗ, mắt tròn miệng chữ O.

Không biết đã bao lâu, Hứa Thành Bích mới kéo cánh tay Tống Chẩm Tinh, giọng đầy do dự: “Cậu với gia chủ nhà họ Tần thân đến vậy sao?”

“Tớ nói tớ cũng bất ngờ, cậu tin không?” Tống Chẩm Tinh đáp.

“Vậy chắc không cần vội đưa Lục Tranh về Trung Châu nữa... khoan, có khi nào Tần gia chủ đó đang lừa cậu không?” Hứa Thành Bích vừa nói xong đã tự bật cười: “Nhưng là loại người có địa vị như thế lừa bọn mình làm gì chứ.”

Đúng vậy.

Lừa bọn họ làm gì.

Bác Tần?

Cô và gia chủ nhà họ Tần thật sự chẳng hề thân.

___

Tại phòng bệnh cao cấp trong bệnh viện tư nhân.

Kỷ Thần dựa vào đầu giường, chờ Tống Chẩm Tinh tới thăm.

Sau khi thâu tóm được Truyền Thông Phồn Tinh, địa vị của anh ta ở nhà họ Tần sẽ lập tức thăng tiến, thậm chí còn có cơ hội tiến sâu vào tầng lõi của nhà họ Tần.

Trong lúc chờ, anh ta không ngừng liên hệ đủ các mối quan hệ, muốn tìm thầy thuốc giỏi chữa trị cho mình.

Anh ta không tin bản thân lại tàn phế như vậ, chắc chắn là bác sĩ ở đây vô dụng.

Bỗng nhiên có tiếng bước chân nặng nề vang lên, sau đó cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Kỷ Thần ngẩng đầu, lập tức thấy gương mặt âm trầm của Tần gia chủ, anh ta liền mừng rỡ: “Chú, sao chú còn tự mình đến thăm cháu thế?”

Tần gia chủ không thay đổi sắc mặt mà đi thẳng tới, giơ bàn tay dày rộng tát thẳng một cái vào mặt anh ta.

Lực tay mạnh đến mức người vừa bị thương như anh ta không chịu nổi, bị hất xuống giường, phần cơ thể đã hết thuốc tê đau đến xé ruột gan: “A!”

“Đừng gọi tôi là chú!” Tần gia chủ nghiến răng nghiến lợi: “Nhà họ Tần chúng tôi không có loại họ hàng như cậu! Cả nhà các người lập tức cuốn gói về quê cho tôi!”

Đuổi cả nhà anh ta?

Vậy còn chức CEO của N.S thì sao? Khó khăn lắm anh ta mới bò lên được vị trí này!

Kỷ Thần không còn để ý đến đau đớn mà nhào tới níu ống quần ông ta, mặt mũi mờ mịt: “Chú, cháu đã làm sai gì sao?”

“..."

“Cho dù cháu có sai thì xin chú hãy cho cháu thêm cơ hội. Cháu sắp lấy được Truyền Thông Phồn Tinh... á!” Còn chưa nói dứt câu, anh ta đã bị Tần gia chủ đá thêm một cú.