Kỷ Thần cười lạnh: “Đánh mày? Tao đánh mày là để dạy dỗ lại mày một trận cho nhớ đời.”
“..."
Lục Tranh nhìn anh ta, khóe môi lại tràn ra vệt máu.
Kỷ Thần cầm con dao găm mà vệ sĩ đưa, vỗ hai cái lên mặt Lục Tranh. Lưỡi dao phản chiếu tia sáng lạnh buốt, lóe lên trong mắt cậu.
“Loại mặt trắng như mày chẳng có tí uy hϊếp nào với tao. Tùy tiện đâm vài nhát rồi vứt ra lề đường, xem mày còn làm được gì?”
Giọng anh ta lừ đừ, đầy khinh miệt: “Còn về Tống Chẩm Tinh, cô ta có thay đổi thế nào thì trong xương cốt vẫn là loại người gì, tao rõ hơn mày. Tao có cả đống cách để khiến cô ta yêu lại tao.”
“..."
Ánh mắt Lục Tranh nhìn anh ta bỗng chốc thay đổi.
Điều đó khiến Kỷ Thần càng đắc ý hơn, anh ta cúi đầu tiếp tục giễu cợt: “Sao? Nổi giận rồi à? Không phải cái miệng mày rất giỏi sao? Trẻ? Trẻ thì có ích gì?”
“..."
Một đường rạch mảnh kéo dài trên gò má Lục Tranh, máu rịn ra đỏ thẫm.
“Lúc tao ở với Tống Chẩm Tinh thì mày còn học trung học đấy!” Kỷ Thần cầm dao vỗ liên tục lên mặt cậu, giọng điệu càng lúc càng tàn nhẫn: “Mày ngủ với cô ta thì sao? Sau này cô ta vẫn sẽ nằm trên giường của tao thôi.”
“Nằm mơ đi.” Ánh mắt Lục Tranh đột nhiên lạnh đến mức rợn người. Hai tay cậu bị trói sau lưng vùng lên dữ dội.
“Mơ? Ha.” Kỷ Thần cúi sát xuống, ánh mắt từ trên cao rọi xuống đầy kiêu ngạo: “Năm đó tao chưa ngủ được với cô ta, lại để thằng nhãi như mày chiếm tiện nghi trước. Nhìn cái bản mặt cố chấp, bám riết không buông của mày là biết, chắc cái hương vị được dạy dỗ từ trường nữ đức ngon lắm nhỉ? Không sao, tao sẽ đòi lại gấp mười..."
Anh ta còn chưa kịp nói hết thì không biết Lục Tranh lấy đâu ra sức, bất ngờ thoát khỏi sự khống chế của vệ sĩ rồi giật phắt con dao. Cậu dùng một tay giữ chặt vai Kỷ Thần, một nhát đâm thẳng xuống hạ thân đối phương.
Không khí như đóng băng trong hai giây.
Kỷ Thần đứng ngây tại chỗ, nét mặt đông cứng lại, đồng tử trừng lên đến mức như muốn nứt ra.
Sắc mặt Lục Tranh tối sầm đến đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu như tẩm máu, sát khí bùng lên như ma quỷ tái sinh.
Vệ sĩ hoảng hốt lao tới, nhưng Lục Tranh như thể đã mất hoàn toàn lý trí mà rút dao ra, tiếp tục đâm.
Kỷ Thần ngã xuống đất, cậu còn muốn đâm thêm...
Khung cảnh hỗn loạn đến nghẹt thở. Máu loang đỏ mặt đường lúc hoàng hôn.
Ống kính dừng lại trên khuôn mặt Lục Tranh, gương mặt méo mó vì phẫn nộ như quỷ dữ bò lên từ vực máu, ánh mắt lạnh buốt đến mức khiến người ta sởn gai ốc.
“Tống Tống?"
“Tống Tống?”
Một bàn tay bỗng phẩy trước mắt cô.
Lúc này Tống Chẩm Tinh mới bừng tỉnh từ trong ánh mắt Lục Tranh, quay đầu nhìn sang Hứa Thành Bích.
Hứa Thành Bích lo lắng hỏi: “Cậu bị sao vậy? Sao mặt mày trắng bệch ra thế?”
“Không sao.” Tống Chẩm Tinh lắc đầu, lại liếc màn hình: “Cái này chắc chắn được tính là phòng vệ chính đáng chứ?”
“Được. Dao là của Kỷ Thần, mà anh ta đã đánh Lục Tranh kéo dài hai ngày, như thế là đủ để bảo lãnh rồi.” Hứa Thành Bích trấn an.
“Chỉ bảo lãnh thì không đủ. Tớ sợ Kỷ Thần còn tìm cách làm hại cậu ấy. Kỷ Thần thì chẳng đáng lo, nhưng sau lưng anh ta còn có nhà họ Tần.”
Ở Đông Châu, để nhà họ Tần xử một người thì dễ như lật tay. Vậy nên muốn Lục Tranh an toàn, buộc phải tìm cách đưa cậu rời khỏi đây.
“Để tớ nghĩ.” Hứa Thành Bích nhíu mày, chưa kịp nói thêm thì có người cuống cuồng xông vào, gấp đến nói lắp: “Luật... luật sư Hứa. Gia... gia chủ nhà họ Tần tới rồi!”
“..."
Sắc mặt Tống Chẩm Tinh khựng lại.
Gia chủ nhà họ Tần đến lúc này? Vì một đứa cháu họ mà đích thân ra mặt gây áp lực sao?
Hứa Thành Bích bật dậy ngay lập tức, Tống Chẩm Tinh theo cô ấy đi ra ngoài. Vừa bước ra hành lang đã thấy một đoàn người khí thế đi tới.
Gia chủ nhà họ Tần vóc người cao lớn, mặc âu phục tinh tươm, bước ở đầu, mỉm cười hòa nhã.
Vừa thấy cô, ông ta lập tức bước nhanh thêm hai bước, vẻ áy náy hiện rõ trên mặt: “Tống tổng, xin lỗi, xin lỗi. Tôi mới ra ngoài mấy ngày có chút việc, không ngờ thằng nhãi trong nhà lại gây cho cô chuyện lớn thế này..."
Ông ta đến tìm cô?
Tống Chẩm Tinh sững lại.
Ngay cả Hứa Thành Bích cũng ngạc nhiên đến mức đờ người.
Đỉnh cao quyền lực của Đông Châu lại nhã nhặn, dễ gần đến vậy?