Ra đến cửa, cô không kìm được mà dừng lại, ngoảnh đầu nhìn vào văn phòng của chính mình.
Nơi mà cô đã liều mạng để cầm được trong tay.
Nơi cô từng học tập, làm việc và tự nhủ sẽ gắn bó với nó mỗi ngày.
Lần này đi, không biết đến bao giờ cô mới có thể quay lại.
Hoặc có lẽ cả đời này cũng không thể đoạt về nữa.
Cứ như vậy mà dây dưa với Kỷ Thần, dây dưa đến chết.
Tống Chẩm Tinh lặng lẽ nhìn tất cả trước mắt. Những ngón tay mảnh khảnh nắm lấy tay nắm cửa, khép mọi thứ lại phía sau rồi xoay người, bước về phía vực sâu đang chờ mình.
Cô vừa bước được mấy bước thì điện thoại đột ngột rung mạnh.
Cô cầm lên, là cuộc gọi của Hứa Thành Bích. Vừa bấm nghe, giọng nói kích động và vội vã của bạn thân đã vọt tới: “Tống Tống, đợi đã! Đừng đi! Tớ nắm được chứng cứ mới rồi!”
“Cái gì?” Tống Chẩm Tinh sững lại.
“Đoạn đường xảy ra chuyện thì không có camera, nhưng đúng lúc đó có một chiếc xe đỗ không xa, camera hành trình quay trọn toàn bộ quá trình.”
Hứa Thành Bích nói nhanh đến mức gần như nuốt chữ: “Tớ vừa xem lướt qua một lượt, vụ này thắng được!”
“Thật sao?” Tống Chẩm Tinh không ngờ lại còn có đường xoay chuyển.
Nếu Hứa Thành Bích có thể giúp cô cứu người ngay trên mặt sáng, sau đó lập tức rời khỏi Đông Châu thì dù nhà họ Tần muốn trả đũa cũng không kịp.
“Thật! Tớ có bao giờ lừa cậu không?” Hứa Thành Bích nói: “Xem như thằng nhóc đó gặp may, manh mối tự dâng tới. Lúc trước Kỷ Thần tìm đến thư viện thành phố, đánh nó ở cửa sau, cũng bị máy quay mà một sinh viên để quên ghi lại, còn có..."
Hứa Thành Bích còn nói gì nữa, nhưng Tống Chẩm Tinh hoàn toàn nghe không vào.
Luồng hơi mà cô cố giữ vững từ nãy đến giờ, trong khoảnh khắc này như sụp xuống.
Túi xách từ tay cô trượt xuống, rơi “bộp” xuống nền gạch. Cả người Tống Chẩm Tinh cũng khuỵu theo. Gương mặt dưới mái tóc dài trắng bệch, hàng mi run lên liên tục, mang theo thứ sợ hãi đến muộn.
Chỉ chút nữa thôi.
Chỉ chút nữa là cô đã tự mình mở cửa địa ngục.
May mà... may mà...
___
Tống Chẩm Tinh đến văn phòng luật của Hứa Thành Bích một chuyến. Sự thật gần như y hệt những gì cô đã đoán.
Ngày hôm đó, sau khi bị đập vỡ cốc, Kỷ Thần ghi hận Lục Tranh, cho người bám theo rồi chặn cậu ở thư viện thành phố, sau đó lôi cậu đến nơi không có camera để đánh hội đồng.
Gạch lát đường dưới ánh nắng loang loáng sáng.
Lục Tranh bị đánh đến mức ngã lên ngã xuống, bị đạp, bị đấm hết lần này đến lần khác.
Trong suốt hai ngày liên tiếp, Kỷ Thần đều tìm mọi cơ hội để hành hung cậu, đến chạng vạng lại dồn cậu vào đoạn đường Hoàng Thạch cực hiếm người qua lại.
Ánh hoàng hôn rơi xuống, phủ lên ống kính một tầng lọc trời sinh.
Lục Tranh thương tích đầy mình, bị thuộc hạ của Kỷ Thần lôi từ đất dậy, giữ chặt rồi dí dao vào cổ.
Cậu đứng còn không vững, đầu cúi xuống, khóe miệng tràn máu.
Kỷ Thần từ xe bước xuống, đi đến trước mặt cậu, túm lấy cổ áo cậu, nói với giọng điệu kiêu căng đến cực điểm: “Thế nào? Nghĩ kỹ chưa?”
Lục Tranh từ từ ngẩng đầu.
Ánh tà dương rơi trên những vết thương của cậu.
Rõ ràng bị đánh đến sắp phế, người lảo đảo như sắp ngã, nhưng trong mắt cậu lại không có lấy nửa điểm khuất phục. Thậm chí khóe môi còn nhếch lên, mang theo chút khinh thường yếu ớt:
“Giám đốc Kỷ, anh khỏi hy vọng đi, tôi sẽ không rời xa chị ấy.”
“Mày tưởng mày cứ chống đến cùng thì tao không làm gì được mày chắc?”