Tiếp theo vốn dĩ còn cả một chuỗi kế hoạch cậu chuẩn bị cho Tống Chẩm Tinh, ép cô nhìn rõ lòng mình, ép cô thừa nhận rằng cô yêu cậu.
Kẻ đang yêu luôn dễ dàng dung túng mọi thứ.
Đến lúc đó, cậu chỉ cần bịa đại một lý do miễn cưỡng cho việc che giấu thân phận rồi đưa cô về Trung Châu, nuông chiều dỗ dành cô, không phải lo cô gây chuyện làm ảnh hưởng đến sinh tồn của cậu.
Cậu luôn giỏi điều khiển lòng người, chưa ai thoát nổi.
“..."
Lục Tranh nhìn tấm ảnh trong tay, nhìn đôi mắt ngoan ngoãn như nai con của cô.
Cậu nhìn rất lâu, đến mức như thể cô đang xuyên qua thời gian mà nhìn lại cậu.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu bật phắt tấm ảnh úp xuống đùi, bị dọa đến mức không dám nhìn nữa, hơi thở rối loạn.
“..."
Trình Phù Bạch đứng ngoài như hóa đá.
Lục Tranh đè chặt bàn tay lên tấm ảnh, rất lâu sau mới khàn giọng mở miệng: “Kết thúc đi.”
Ván này... đến đây thôi.
Cậu không chơi nữa.
“Rõ, tôi làm ngay.” Trình Phù Bạch cúi đầu với cậu rồi nhấc chân rời đi.
Căn phòng nhỏ lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Lục Tranh đặt tấm ảnh lại dưới gối, những ngón tay xương xẩu ấn sâu vào lớp vải, siết đến độ gần như lún xuống.
___
Tống Chẩm Tinh ngồi trong văn phòng, nhìn những con số doanh thu của công ty đang dần tăng trưởng. Cô cắn môi đến trắng bệch.
Cô nghĩ có lẽ mình thật sự điên rồi.
Vậy mà lại đồng ý với điều kiện của Kỷ Thần.
Dù Tống Xương Minh trọng nam khinh nữ, nhưng dù sao cũng là giang sơn ông vất vả gây dựng, trong đó còn có phần của Triệu Uyển Ngọc. Những thứ này lại sắp bị cô tự tay chôn vùi.
Những gì năm xưa cô không để Kỷ Thần chiếm được, vài năm sau vẫn bị cô dâng tận tay.
“..."
Tống Chẩm Tinh lật xấp tài liệu trước mặt. Sau khi cố gắng đọc rõ từng chữ, cô cầm điện thoại gọi cho Hứa Thành Bích: “Thành Bích, bên tớ sắp xếp gần xong rồi. Giờ tớ đi gặp Kỷ Thần.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu rồi khẽ hỏi: “Cậu thật sự muốn gả cho Kỷ Thần?”
“Gả.” Tống Chẩm Tinh một khi đã quyết thì hiếm khi lung lay: “Không gả thì đấu với anh ta kiểu gì? Gia nghiệp tớ đã dâng ra, tớ phải tự mình đoạt lại.”
“Nếu đoạt không nổi thì sao?”
“Tự tin với tớ chút đi. So quyền thế thì tớ đấu không lại nhà họ Tần, nhưng mục tiêu của tớ chỉ có Kỷ Thần.”
Cô bật cười khẽ: “Biết đâu đấu một hồi, tớ còn có thể đẩy được anh ta ra khỏi nhà họ Tần.”
Đã đi đến bước này rồi, cô sẽ đấu với Kỷ Thần xem rốt cuộc ai nuốt được ai, cũng xem như báo thù năm xưa anh ta lừa cô.
“Thế chẳng phải cô đang tự đốt mình vì Tần Hiên sao?” Giọng Hứa Thành Bích gấp đến nghẹn lại: “Cái thằng nhóc chết tiệt đó sao giờ lại thành ra thế này, nó..."
“Giờ đừng nói nữa. Cứ đợi cứu được người ra rồi cậu muốn mắng thì mắng.” Tống Chẩm Tinh còn trấn an ngược lại cô ấy: “Tôi sẽ đề nghị ký hôn nhân trước. Nhưng trước khi chuyển nhượng cổ phần, phải để Lục Tranh được tự do. Đến lúc đó, cậu đến thương lượng với người nhà họ Tần. Khi đón được cậu ấy ra, lập tức đưa lên sân bay bay về Trung Châu, không được chậm một giây.”
Dù nhà họ Tần ở Đông Châu có mạnh đến đâu cũng khó vươn tay quá sâu vào Trung Châu. Khi đã về đến đó, chỉ cần ba người họ thu mình lại sẽ có thể sống yên ổn.
“Tớ sẽ đợi đến khi máy bay rời khỏi không phận Đông Châu rồi mới ký. Cậunhất định phải nhìn tận mắt thấy cậu ấy lên máy bay.”
Nói xong, Tống Chẩm Tinh cúp máy, đứng dậy gom toàn bộ tài liệu, nhét vào túi, xách lên rồi rời khỏi văn phòng.