Chương 2: Cảm Giác Có Người Theo Dõi

“Tống Tống, dạo này cậu căng thẳng quá rồi đấy, thả lỏng đi.”

Hứa Thành Bích nghĩ rằng cô bị áp lực quá lớn vì chuyện của Diệp Tích An nên an ủi: “Giữa ban ngày ban mặt, sẽ không có ai theo dõi đâu.”

“Chắc vậy.”

Tống Chẩm Tinh cố gắng thả lỏng cơ thể, tiếp tục bước về phía trước, dái tai trắng ngần đeo một đôi khuyên tai hình quả anh đào: “Nói chuyện chính đi, người đàn ông tớ nhờ cậu để ý giúp, có chưa?”

Bây giờ cô đang rất cần một người đàn ông.

___

Sau khi xử lý gã tra nam, bước tiếp theo cô phải xử lý đám họ hàng đáng ghét kia.

Tài sản thừa kế của cha do cô và mẹ cùng hưởng, nếu cổ phần của hai mẹ con hợp lại làm một, công ty sẽ do cô định đoạt, như vậy có thể chặn đứng được âm mưu của họ hàng.

Nhưng mẹ cô, Triệu Uyển Ngọc, lại là một người phụ nữ truyền thống đến mức khó tin, chỉ mong cô kết hôn sinh con chứ nhất quyết không chịu giao cổ phần.

Hết cách, cô đành phải thuê một người đàn ông để “lừa” lấy cổ phần trước.

“Tớ gọi điện chính là để nói chuyện này. Tớ có một người bà cô hồi trẻ lấy chồng đến Trung Châu, trước Tết thì nhà đó phá sản, cháu trai của bà ấy sắp đến Đông Đại làm sinh viên trao đổi. Mấy hôm trước còn gọi điện cho nhà tớ, nhờ chăm sóc giúp.”

Cuối cùng, Hứa Thành Bích bồi thêm một câu: “Cậu em này của tớ vừa đẹp trai lại còn hiền lành ngoan ngoãn, người nhà mình cả, đáng tin.”

Là một cậu em trai.

Hình như trong truyện có một nhân vật như vậy, học sinh giỏi, am hiểu máy tính, sau này trở thành trợ thủ đắc lực cho nam nữ chính.

Tống Chẩm Tinh vừa định đồng ý, Hứa Thành Bích đã nói ở đầu dây bên kia: “Nhưng mà dì có bị cậu lừa được không? Dì ấy lo lắng chuyện cưới xin của cậu như vậy, không phải con rể do chính mình chọn thì không yên tâm đâu.”

“Mẹ tớ coi chồng là trời, chỉ cần giả làm vị hôn phu mà cha đã định cho tớ là được.” Tống Chẩm Tinh đã nghĩ sẵn đối sách.

Vị hôn phu này là do cha cô định sẵn từ nhỏ, một hôn ước rất bí ẩn, chỉ biết nhà trai có gia thế rất mạnh, ngoài ra không biết gì nhiều, ngay cả dáng vẻ, tên tuổi của đối phương cũng không rõ, vừa hay tạo cơ hội cho cô xoay xở.

Trong lúc nói chuyện, chiếc khuyên tai anh đào tuột khỏi tai cô, rơi xuống chiếc lá ven đường.

“Được, vậy tớ sẽ bảo em ấy đến nơi thì liên lạc với cậu.”

“Ừ.”

Tống Chẩm Tinh vừa nói vừa bước về phía trước, bóng lưng mảnh mai, xinh đẹp.

Một bóng người cao lớn, sắc bén cúi xuống ven đường, nhặt chiếc khuyên tai trên lá, phủi đi bụi bặm rồi đưa lên mũi ngửi.

Hơi ấm và hương thơm còn vương lại trên đó đang dần tan biến.

Người đàn ông không thỏa mãn mà ngậm chiếc khuyên tai vào giữa hai hàm răng, đầu lưỡi liếʍ nhẹ, quả anh đào trên môi hắn trông tươi mọng căng tràn, đáy mắt đen kịt dần ánh lên du͙© vọиɠ chiếm hữu.

Khóe môi người đó nhếch lên một đường cong.