Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thoát Tù Đày

Chương 19: Chuyển Hết Cổ Phần Của Chị Và Bác Gái

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Aaa!” Một tiếng thét chói tai vang lên đầy hoảng loạn và tuyệt vọng.

Lục Ảnh thản nhiên kéo cửa xe lại như thể chỉ đang giúp người đi đường tránh khỏi cảnh tượng không mấy dễ nhìn kia, tạo điều kiện cho giao thông được thuận lợi.

Tên côn đồ bị đâm sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, mặt mày trắng bệch, chẳng còn chút khí thế nào.

Gã run rẩy nói: “Là... là anh Dương, Tống Trì Dương... là anh ta bảo bọn tôi đến thẩm vấn cậu, bắt cậu thừa nhận là... là đồ giả...”

Tống Trì Dương chính là em họ của Tống Chẩm Tinh.

Lục Tranh buông tay, cầm lấy vạt áo Lục Tùy Hành lau vết máu dính trên tay với vẻ mặt ghét bỏ rồi hỏi tiếp bằng giọng thờ ơ: “Dự định thẩm vấn thế nào?”

“Dùng gậy đánh... cho chảy ít máu.” Tên côn đồ sợ bị đâm thêm nhát nữa nên nói nhanh như súng liên thanh: “Nếu vẫn không chịu khai, bọn tôi còn chuẩn bị kim tiêm có dán nhãn ‘HIV’ để dọa... mấy chiêu nặng hơn thì bọn tôi thật sự không dám làm đâu. Anh... anh trai, à không đại ca, xin anh tha cho bọn tôi đi... bọn tôi không dám nữa, thật sự không dám nữa!”

Rốt cuộc Tống Trì Dương đã chọc phải loại người gì thế này?

“Định làm ở đâu?” Giọng Lục Tranh nhàn nhạt, cậu cắn nửa miếng táo, từ từ nhai.

“Ở một xưởng may bỏ hoang trên đường Nam Sơn, chỗ đó ít người, cũng không có camera...”

“Không có camera à.” Lục Tranh cúi đầu nhìn quả táo trong tay, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Cậu đứng dậy: “Dù sao cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì, đến xem chút vậy.”

___

“Luật sư Hứa đã xem đi xem lại hồ sơ tôi soạn không biết bao nhiêu lần, câu chữ nào cũng phải soi kỹ, sợ tôi sẽ làm cô thiệt.” Một đồng nghiệp của Hứa Thành Bích vừa cười vừa đưa tập tài liệu cho người đối diện, chính là Tống Chẩm Tinh.

“Chắc trong mắt cậu ấy, tôi là con thỏ ngốc dễ bị chém nên cậu ấy mới lo, không phải nhằm vào anh đâu.” Tống Chẩm Tinh khẽ mỉm cười, nói với giọng dịu dàng mà lịch sự: “Lẽ ra phải là tôi nói xin lỗi mới đúng.”

“Tôi đâu có giận, tôi còn phải cảm ơn cô ấy đã nghỉ phép để tôi có cơ hội kiếm được vụ này.” Luật sư Trương cười thoải mái: “Bao giờ mẹ cô tới?”

“Vừa ra khỏi nhà, chắc khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến.” Tống Chẩm Tinh nhìn đồng hồ nói.

“Vậy được, tôi sẽ nói trước qua điều khoản với cô...”

Anh ta còn chưa dứt, cửa phòng đã bị ai đó đẩy mạnh ra.

Tống Chẩm Tinh quay đầu, chỉ thấy Tống Trì Dương đầu quấn băng, đứng ở cửa với dáng vẻ cà lơ phất phơ: “Chị họ, nói chuyện một lát đi.”

“..."

Tống Chẩm Tinh thu lại ánh mắt, không đáp.

“Nói gì đi chứ, không nói e là sau này chị sẽ hối hận đấy.” Nụ cười của cậu ta đầy thách thức.

Hàng mi dài của Tống Chẩm Tinh khẽ run, cô đứng dậy, bình tĩnh đáp: “Được, nhưng đổi chỗ khác nói. Đừng ở đây làm phiền luật sư Trương.”

Cô dẫn cậu ta vào phòng họp nhỏ, ngồi xuống trước bàn rồi điềm nhiên hỏi: “Nói đi, muốn nói gì?”

Tống Trì Dương cũng ngồi xuống, ngậm điếu thuốc, chẳng vòng vo: “Chuyển hết cổ phần của chị và bác gái cho tôi.”

Mùi khói thuốc lẩn quẩn trong không khí.

Tống Chẩm Tinh bật cười, ánh mắt dừng lại trên lớp băng quấn quanh đầu cậu ta: “Bị ngã vỡ cả đầu rồi à?”

Tống Trì Dương ngả người ra sau, vừa phả khói vừa nói: “Nếu bác gái biết con gái bảo bối của mình tìm một vị hôn phu giả để lừa lấy cổ phần thì không biết bác ấy có chịu nổi không nhỉ?”

Tống Chẩm Tinh không đổi sắc mặt: “Cậu nói giả thì là giả à?”

“Không tin? Vậy chờ chút nữa là video tự thú của thằng đó sẽ được gửi tới thôi.” Tống Trì Dương kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, nói với giọng điệu nhàn nhạt, còn cố tình kéo dài âm cuối.

Nghe vậy, sắc mặt Tống Chẩm Tinh tối sầm lại: “Cậu đã làm gì Lục Tranh?”

“Tôi biết văn phòng này có camera khắp nơi, chị đừng hòng gài bẫy tôi.” Cậu ta không chút phong độ, gảy tàn thuốc xuống sàn rồi cười nhạt: “Tôi chẳng làm gì cả, chỉ là... nếu cái cơ thể gầy yếu đó xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn thì cũng đâu có gì lạ, đúng không?”

“..."

Vậy là Lục Tranh đã rơi vào tay tên này thật rồi.

Ngay cả chuyện bắt cóc mà cũng dám làm.

Tống Chẩm Tinh nhìn cậu ta bằng ánh mắt lạnh như băng: “Tham lam đến vậy, sao không chia cho chú hai cậu một phần?”

“Tôi có thể nuốt trọn thì tội gì phải chia?” Tống Trì Dương cười khẩy, bẻ gãy điếu thuốc trong tay, giọng trở nên sắc bén: “Đừng nói nhảm nữa, Tống Chẩm Tinh. Trả lời đi, ngay bây giờ.”

Ý tứ quá rõ, nếu cô không đồng ý thì Lục Tranh sẽ gặp nguy hiểm.

Ánh mắt Tống Chẩm Tinh dừng trên chiếc điện thoại trước mặt. Cô ngồi im một lúc lâu, hít sâu một hơi rồi khẽ nói: “Được, cậu đừng làm hại cậu ấy. Tôi sẽ đi tìm luật sư Trương sửa lại giấy tờ ngay bây giờ.”
« Chương TrướcChương Tiếp »