Lục Tranh ngước mắt nhìn cô, đôi mắt đen láy trong veo: “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Tống Chẩm Tinh đáp lại bằng một nụ cười nhạt.
Triệu Uyển Ngọc nhìn hai người, trên mặt tràn đầy niềm vui của người “chèo thuyền”, bèn dùng chút mưu mẹo hiếm hoi của mình: “Ôi chao, mẹ vẫn chưa chuẩn bị xong. Hay là để Tiểu Tranh đưa con đi trước, hai đứa đi ăn trà sáng đi, vừa hay dì Lâm làm bữa sáng không nhiều, cũng không đủ cho mọi người ăn chung.”
“Được ạ.” Tống Chẩm Tinh thuận theo ý Triệu Uyển Ngọc: “Vậy Lục Tranh, chúng ta đi thôi.”
“Vâng.” Lục Tranh ngoan ngoãn đứng dậy.
Tống Chẩm Tinh đi thẳng ra ngoài, lái xe từ gara ra thì thấy Lục Tranh đang ngoan ngoãn đợi bên đường. Đôi chân được bao bọc trong chiếc quần đen dài đến mức khó tin, khuỷu tay vắt một chiếc khăn choàng của nữ.
Cậu hơi cúi mắt, ánh nắng lướt qua, mái tóc ngắn của cậi khẽ lay động trong gió xuân.
Tống Chẩm Tinh dừng xe ngay bên cạnh, Lục Tranh ngồi vào ghế phụ, gấp chiếc khăn choàng đặt lên đùi rồi mới bắt đầu điều chỉnh ghế ngả ra sau.
Thấy ánh mắt của Tống Chẩm Tinh rơi trên chiếc khăn choàng, cậu chu đáo nói: “Mùa này buổi tối vẫn hơi lạnh, chị cứ để sẵn trong xe đi.”
Tống Chẩm Tinh gõ nhẹ lên vô lăng: “Thật ra lúc không có mẹ tôi ở đây, cậu không cần làm những việc này.”
“Chị quan tâm em như vậy, em cũng phải đáp lại chút gì đó mới thấy an lòng được.” Giọng của chàng trai trẻ trầm ấm và quyến rũ.
Cũng phải, cô đã thay cậu trả một món nợ khổng lồ.
Tống Chẩm Tinh không nói gì thêm, nhấn ga rời đi.
Hơn nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước cổng trường Đại học Đông Đại.
“..."
Lục Tranh im lặng nhìn cô.
“Cậu tự mua bữa sáng ở gần trường ăn đi, tôi đến công ty luật trước.”
Trong đầu Tống Chẩm Tinh bây giờ toàn là chuyện chuyển nhượng cổ phần, không có tâm trạng thảnh thơi đi uống trà sáng. Cô tiện tay ném cho cậu một quả táo trên xe.
“Trái cây sau bữa ăn, bây giờ cậu cần bổ sung thêm vitamin.”
“Cảm ơn.”
Lục Tranh nhận lấy quả táo, mở cửa xuống xe. Chiếc xe lập tức phóng đi, để lại một làn khói thải, hun cho sắc mặt cậu trở nên khó coi.
Đúng là người phụ nữ không hiểu phong tình.
Cậu xoay người, lạnh lùng liếc nhìn cổng trường nguy nga của Đông Đại, rồi quay lưng bỏ đi.
Chưa đi được hai bước, hai gã côn đồ xăm trổ đầy mình, tóc tai đủ màu đột nhiên chặn đường cậu. Một tên khinh khỉnh quét mắt từ trên xuống dưới: “Mày chính là cái thằng mặt trắng tên Lục Tranh đó hả?”
“..."
Lục Tranh nhìn chúng như nhìn hai cục rác.
Hai gã côn đồ bị thái độ khinh thường của cậu làm cho tức điên, lôi ra con dao gọt hoa quả được bọc trong vải huơ huơ. “Đừng có lộn xộn, đi theo tụi tao!”
Nghe vậy, Lục Tranh lại có chút hứng thú, nhướng mày. “Bắt cóc?”
“Đúng, bắt cóc chính là mày!” Tên côn đồ chĩa dao về phía chiếc xe van cũ nát bên cạnh: “Lên xe cho tao!”
“Được thôi.”
Lục Tranh cười khẽ một tiếng, giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng, cúi người ngồi vào trong xe van.
Mùi trong xe khó ngửi vô cùng, chỉ có quả táo là tỏa ra một vệt hương thơm mát.
Lục Tranh một tay cầm quả táo cắn một miếng. Cảnh tượng này làm hai gã côn đồ tức không nhẹ: “Mẹ kiếp mày còn có tâm trạng ăn táo à!”
Tên côn đồ vung tay định đánh tới, nhưng cái tát còn chưa chạm đến Lục Tranh thì hai bóng người đã lao vào trong xe với tốc độ nhanh như chớp. Bọn họ ra tay dứt khoát, khống chế hai gã côn đồ, vặn ngược cơ thể chúng rồi ấn mạnh xuống ghế xe, khiến da mặt chúng bị ép đến biến dạng.
“Đệt...”
Hai gã côn đồ ngay cả sức đánh trả cũng không có, dao gọt hoa quả đã bị tước mất.
Lục Tranh nhìn qua, thấy hai gương mặt của Lục Ảnh và Lục Tùy Hành. Trên miệng mỗi người dán một miếng băng keo cá nhân to, ánh mắt nhìn cậu như đang đòi công lao vậy.
“..."
Quả nhiên là đổi thành hai người câm đến đây rồi.
Lục Tranh lười để ý đến họ, chỉ hỏi: “Ai phái chúng mày tới?”
“Chơi trò đánh lén, đυ. mạ mày! Có giỏi thì thả tụi tao ra, solo!” Tên côn đồ buông lời ngông cuồng.
“..."
Lục Tranh vừa cắn táo, vừa thản nhiên nhặt con dao gọt hoa quả lên, không chút do dự đâm vào bắp chân của tên côn đồ đang quỳ, sau đó từ từ xoay chuôi dao.